Tiếng chuông khẽ reo trên nhà thờ nọ
Có thằng nhóc thức suốt đêm nhưng chân vẫn rảo bước
Nó không thèm quan tâm lời chê bai rặt khinh hay đáng sợ
Vì giờ đây chẳng còn bước lùi để mà tiến lại về đằng trước
Nó cứ đi,đi và đi
Như mọi nỗi niềm in hằn dấu chân lên nền đất
Tay nó thả buông như sắp gãy
Mắt nó lờ đờ,u hoài và cả phẫn uất
Nó đi về căn nhà nọ
Căn nhà của đôi vợ chồng
Trước cửa là hai nam nữ
Chàng thanh niên đang cầm đoá hồng.
Hắn giương đôi mắt và chạy đến
Rút trong túi một con dao
Những nhát đâm xọc liên tiếp
Máu tươi cứ bắn cho thoả đi nỗi cồn cào
Hắn xẻ bụng tên khốn kia khi hắn còn chưa kịp phản kháng
Người vợ bên cạnh cũng dần tái sắc,dần mất đi vẻ hồng hào.
Cô ta hét to lên cho cả hàng xóm nghe thấy
Khi chứng kiến người chồng của mình đang dần dà bị xẻ thây
Hắn cảm thấy vô cùng khó chịu bởi vì tiếng la thét
Nhưng nếu không làm vậy, cái ô danh của hắn sẽ mang luôn tiếng hèn
Cô ấy đã từng yêu hắn, đã từng thương hắn
Đã đến kề bên khi hắn chưa từng có ai ngỏ lời thăm
Khi bàn tay lấm lem cũng đã được cô nắm
Hắn đã nghĩ cô sống trọn vì mình chẳng suy chút lăn tăn
Nhưng rồi một ngày cô không còn hứng thú hắn nữa
Chẳng một lời, cứ thế mà bỏ đi
Hắn trầm ngâm, cười to và chửi thề than hận
Tự hành hạ mình và gầm rú lên: Tao đã làm gì?
Hoá ra tên khốn kia là nguồn cơn cho tất cả
Hắn giàu có, quý danh và là một đại gia
Hơn cả trăm lần một thân bần tiện như hắn
Khi tối dăm hôm trước hắn còn lo chưa có gì để ăn.
Trở lại với thực tại, hắn cầm con dao bước đến cô
Người con gái hắn từng thương,từng muốn lập cả cơ đồ
Nhưng cô bỏ hắn, liệu có phải tại số?
Nhưng tình yêu suy cho cùng cũng cần sự an toàn phải không?
Cô ta lại hét,khi tên kia càng tiến gần
Cô chẳng nhớ về người con trai đã làm quen không ngại ngần
Cô đã giết chết trái tim hắn trước cơ mà
Sao giờ lại cố tỏ ra làm nạn nhân?
Nhưng hắn bỗng dừng lại, ngước lên khoảng trời mới
Nước mắt rơi, trên môi thoáng chút nụ cười
Hắn cười đời, cười trời, cười người,cười đất
Cười cho những kiếp người khốn khổ nhưng niềm vui vẫn đầy vơi.
Bỗng mũi dao trên tay hắn từ từ chuyển hướng
Tự đâm bụng mình những phát thật thấm mạnh
Và khi hắn chẳng còn gượng được nữa thì vội ngã xuống
Dù hắn có chết sau khi nhìn lên thì bầu trời vẫn cứ xanh.
Hắn nhìn cô nốt lần cuối......
Cảm ơn em vì những quãng thời gian vừa qua
Nhưng anh không thể kìm nén cái tôi và con quỷ trỗi dậy làm điều ác
Và nếu em vẫn có thể sống tiếp, hãy cứ sống đi
Sống cho từng khúc ca mùa xuân như em đã truyền cho anh bản nhạc.
Cô vẫn nhìn hắn bằng ánh mắt ghê tởm
Khi chính thằng mọi này đã giết chồng cô
Phắt đứng lên, đạp túi bụi vào hắn
Đến khi nhận ra tên này đã tắt thở.
Kẻ chết đi với trần gian chẳng ai tiếc thấu
Kẻ biến mất khi còn chưa định hình được từ đầu
Kẻ ở lại với nỗi đau và tai tiếng ngàn đời xấu?
Vậy rốt cục kẻ xấu xa thực sự nằm ở đâu?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.