Người tù Cách Mạng chuyển lao
Hoà bình là giấc chiêm bao giữa đời
Độc lập thật quá xa vời!
Mĩ mộng đành để gác dời đêm sau
Đêm sau nối tiếp đêm sau
Mong manh buông bỏ hay mau khâu lòng
Dặn lòng vận nước chưa xong
Tĩnh Tây Thiên Bảo Người mong điều gì?
Mong gì ngục tối chia ly
Thiên nhiên bên Bác hiếu kỳ sẻ chia
Cánh chim trong buổi chiều kia
Phải chăng là sẽ chia lìa trần gian?
Phi tận vùng trời mênh mang
Hay về mặt đất nơi “làng quê” ngươi
Tình sâu thăm thẳm lòng Người
Nhớ nhà phải chiếm đến mười phần không?
Hay là mệt mỏi mênh mông?
“Cô vân” mất hướng “từng không” tìm về
“Sơn thôn thiếu nữ” bản lề
Chia đôi phong cảnh thiên nhiên kề người
Cảnh mười người cũng phải mười
Vì ngày xưa cảnh có người nào đâu!
Nhìn trời nhìn đất cũng lâu
Hoá ra trời đã tối đâu lúc nào!
Cối xoay xoay từ hôm nao?
Dường như trí óc lao đao quên rồi!
Lặng thinh một góc Bác ngồi
Thì ra trời đã tối rồi phải không?
Bóng tối khắp trời mênh mông
Nhưng sao lại chẳng tối sầm bức tranh.
Phải chăng lửa hồng vây quanh?
Xua tan bóng tối mỏng manh xa vời!!
Phải chăng vẻ đẹp con người
Hữu nghị giai cấp bên Người muôn năm!
Ngôn từ không quá xa xăm
Ý thơ “khối chỉ” con tằm quấn quanh!
Giọng điệu nhẹ nhàng mong manh
Chất thép bạc ánh long lanh vùng trời!
Đây là bài tập về nhà của em và cũng là bài thơ của em với nội dung: Chiêm nghiệm về tác phẩm Chiều tối của chủ tịch Hồ Chí Minh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.