Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: (Thơ nước ngoài)
3 bài trả lời: 3 bản dịch
Đăng bởi Trăng Quê vào 29/03/2009 11:55, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Trăng Quê vào 11/04/2009 18:52

Весна

Когда весной разбитый лед
Рекой взволнованной идет,
Когда среди полей местами
Чернеет голая земля
И мгла ложится облаками
На полуюные поля,—
Мечтанье злое грусть лелеет
В душе неопытной моей;
Гляжу, природа молодеет,
Но молодеть лишь только ей;
Ланит спокойных пламень алый
С собою время уведет,
И тот, кто так страдал, бывало,
Любви к ней в сердце не найдет.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Thị Minh Nguyệt

Khi mùa xuân băng vỡ
Con sông sóng dập dềnh
Trên cánh đồng lúc đó
Lộ những mảng đất đen

Màn đêm buông trên mây
phủ cánh đồng xanh mướt
Giấc mơ buồn ác mộng
trong tâm hồn dại khờ

Tôi ngắm xuân non tơ
đang dường như trẻ lại
Má xuân bừng lửa đỏ
thời gian dần mang theo

Những người từng đau khổ
yêu nàng xuân sao đây.

Nếu một mai kiệt sức quỵ bên đường
Em sẽ mang theo gương mặt anh rạng rỡ
Mùa Thu reo chấm nắng vàng sớt lửa
Pha bột màu thương nhớ vẽ trời yêu!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Phương

Khi xuân sang, những tảng băng vụn vỡ
Theo dòng sông phấp phỏng trôi xuôi,
Khi giữa những cánh đồng đây đó
Mặt đất phô màu đen sẫm tinh khôi.
Và bóng tối như từ những đám mây
Phủ lên cánh đồng dần xanh mướt, -
Như giấc mơ ác độc phủ nỗi buồn
Lên sâu thẳm hồn tôi non nớt;
Tôi nhìn, thiên nhiên đang trẻ ra từng phút,
Nhưng trẻ ra hầu tô thắm đất trời;
Thời gian mãi mang đi ngọn lửa đỏ
Khiến sắc hồng phai trên má, trên môi,
Và kẻ trong tim chứa nhiều buồn khổ
Thường chẳng yêu nàng được, xuân ơi!

Cảm ơn bạn đã đọc bài của Geo
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Khi xuân về, mặt băng vỡ bàng hoàng
Thấp thỏm trôi theo dòng sông xô đẩy,
Cánh đồng rộng tuyết ngập ngừng tan chảy
Những khoảng đen mặt đất trống lộ ra,

Và bóng tối như mây mù bảng lảng
Phủ lên cánh đồng đang hé sắc hoa, –
Giấc mơ nào ác nghiệt gieo buồn khổ
Lên ngây thơ khờ dại tấm lòng tа;

Tôi thấy chứ, vạn vật đang trẻ lại,
Nhưng trẻ ra chỉ riêng có đất trời;
Sắc hồng đang cháy êm đềm trên má
Rồi thời gian sẽ cướp mất đấy thôi.
Và lẽ thường, ai đã nhiều đau khổ,
Thì không còn yêu xuân được nữa rồi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời