Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: (Thơ nước ngoài)
2 bài trả lời: 1 bản dịch, 1 thảo luận
Đăng bởi hongha83 vào 26/07/2008 08:10, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 06/02/2009 05:26

“Не смейся над моей пророческой тоскою”

Не смейся над моей пророческой тоскою;
Я знал: удар судьбы меня не обойдет;
Я знал, что голова, любимая тобою,
С твоей груди на плаху перейдет;
Я говорил тебе: ни счастия, ни славы
Мне в мире не найти; настанет час кровавый,
И я паду, и хитрая вражда
С улыбкой очернит мой недоцветший гений;
И я погибну без следа
Моих надежд, моих мучений.
Но я без страха жду довременный конец.
Давно пора мне мир увидеть новый;
Пускай толпа растопчет мой венец:
Венец певца, венец терновый!..
Пускай! я им не дорожил.


1837

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Phương

Hãy đừng cười trên nỗi đau tiền định của tôi
Tôi biết: đòn số phận tôi sẽ không tránh khỏi
Đầu tôi đây chỉ biết có yêu em
Rời ngực em ra - đoạn đầu đài đón đợi
Không màng vinh quang, không tìm hạnh phúc
Giờ đổ máu đến kia, tôi ngã xuống đau lòng
Dù lòng hận thù với nụ cười ranh mãnh
Sẽ bêu riếu thiên tài tôi chưa nảy nở đến cùng

Tôi sẽ ra đi không để lại mảy may dấu vết
Những nỗi đau, niềm hy vọng của mình
Và tôi vẫn đợi chờ không sợ sệt
Kết cuộc bi thương trước thời hạn thường tình
Từ lâu tôi đã nhận ra một nhân loại mới
Mặc cho vòng hoa tôi bị đám đông giày xéo dưới chân
Thây kệ hết! Tôi không hề tiếc nuối
Vòng mận gai - vòng hoa của thi nhân!...

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Về bài Hãy đừng cười...

Cảm ơn Hongha83 đã cất công chép lại bài này và post lên Thivien. Tuy nhiên có chữ chép sai và gần hết các dẫu cuối các dòng bị bỏ đi. Do vậy Geo xin cung cấp bản chính xác sau đây:

*  *  *

Hãy đừng cười trên nỗi đau tiền định của tôi;
Đòn số phận tôi sẽ không tránh khỏi;
Đầu tôi đây chỉ biết có yêu em
Rời ngực em ra - đoạn đầu đài đón đợi;
Không màng vinh quang, không tìm hạnh phúc
Giờ đổ máu đến kia, tôi ngã xuống cam lòng
Dù mối hận với nụ cười ranh mãnh
Sẽ bêu riếu thiên tài tôi chưa nảy nở đến cùng.

Tôi sẽ ra đi không để lại mảy may dấu vết
Những nỗi đau, niềm hy vọng của mình.
Và tôi vẫn đợi chờ, không sợ sệt
Kết cuộc bi thương trước thời hạn thường tình.
Từ lâu tôi đã nhận ra một nhân loại mới
Mặc cho vòng hoa tôi bị đám đông giày xéo dưới chân:
Thây kệ hết! Tôi không hề tiếc nuối
Vòng mận gai - vòng hoa của thi nhân!...

1837

Cảm ơn bạn đã đọc bài của Geo
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời