Khói chiều buông phủ khắp đô thành,
Những toa tàu lặng lẽ lướt nhanh,
Chợt thoáng hiện, trong ngần hơn cánh mỏng,
Gương mặt trẻ thơ, nét mong manh.

Mi mắt rợp buồn. Tóc tựa vương miện...
Tôi nén tiếng kêu chực vỡ oà:
Bỗng hiểu phút giây này hiển hiện,
Rằng tiếng than ta lay tỉnh hồn ma.

Cô gái ấy bên song cửa tối,
- Bóng thiên đường giữa chốn ga ồn -
Tôi đã gặp bao lần trong mộng,
Nơi thung lũng sâu thẳm tâm hồn.

Nhưng cớ sao người vương sầu não?
Bóng hình trong suốt kiếm tìm chi?
Hay chăng dẫu ở trên trời thẳm,
Hạnh phúc... cũng không tồn tại gì?