Thơ » Nga » Marina Svetaeva
Đăng bởi Đ.H vào 26/11/2025 19:12
Вечерний дым над городом возник,
Куда-то вдаль покорно шли вагоны,
Вдруг промелькнул, прозрачней анемоны,
В одном из окон полудетский лик.
На веках тень. Подобием короны
Лежали кудри… Я сдержала крик:
Мне стало ясно в этот краткий миг,
Что пробуждают мёртвых наших стоны.
С той девушкой у тёмного окна
— Виденьем рая в сутолке вокзальной —
Не раз встречалась я в долинах сна.
Но почему была она печальной?
Чего искал прозрачный силуэт?
Быть может ей — и в небе счастья нет?..
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Khói chiều buông phủ khắp đô thành,
Những toa tàu lặng lẽ lướt nhanh,
Chợt thoáng hiện, trong ngần hơn cánh mỏng,
Gương mặt trẻ thơ, nét mong manh.
Mi mắt rợp buồn. Tóc tựa vương miện...
Tôi nén tiếng kêu chực vỡ oà:
Bỗng hiểu phút giây này hiển hiện,
Rằng tiếng than ta lay tỉnh hồn ma.
Cô gái ấy bên song cửa tối,
- Bóng thiên đường giữa chốn ga ồn -
Tôi đã gặp bao lần trong mộng,
Nơi thung lũng sâu thẳm tâm hồn.
Nhưng cớ sao người vương sầu não?
Bóng hình trong suốt kiếm tìm chi?
Hay chăng dẫu ở trên trời thẳm,
Hạnh phúc... cũng không tồn tại gì?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.