Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 08/10/2014 06:24

Muôn pháp về một, một đi về đâu?
CÔNG ÁN THIỀN

1.

Trang sách
Mở mặt đất chữ
Rừng núi
Sông hồ
Những con đường chữ

Nâng cuốn sách
Tôi
Là một chữ

Nét chữ nhịp thở
Bàn tay lật lên
Nét tóc cứng
Da vàng

Ánh sáng trên trang sách
Thu thế giới
Và tôi
Thành một.

2.

Mạch nước nhỏ trong núi
Chảy đều
Xuống lòng hồ không tiếng động

Đàn cá bơi
Mực nước giữ yên
Con chim bói cá vẫn đậu
Trên ngọn cây gần đó

Nơi họng nước đổ xuống
Vòng sóng lan nhẹ
Mờ dần

Đáy hồ lặng im
Núi theo mặt nước chuyển động.

3.

Luồng sáng đang vây
Tôi
Dưới chân ngọn tháp

Ghé sát mặt bố tôi
(Người mất đã 3 năm)
Ghé sát bà nội tôi
(Người mất 27 năm về trước)

Bố tôi đã khỏi bệnh run tay
Bà nội không còn đi còng

Mỗi người dạy tôi cách nhớ
Một cách quên

Tôi trong suốt

Ra đi
Trong tay tôi cầm một bông hoa.

4.

Chiếc bàn bốn chân
Mặt phẳng

Đặt lên sóng
Mặt đất không lún
Bay như sương
Nhẹ như mây
Reo lên như lá

Tôi nhắm mắt

Thầy giáo đang chấm bài
Cho điểm 2... điểm 10...
Cả điểm 0
Trên đỉnh đầu tôi.

5.

Quả trứng
Ấp trong đôi cánh
Của mẹ

Tôi ngủ say trong khí núi
Bóng cây
Nước giã gạo
Tiếng chân hươu nai

Nằm trong vỏ trứng
Tôi dần thành hình kiến
Hình chim chóc, gia cầm

Như bao muông thú
Tôi lớn bằng giấc mơ
Của ánh bình minh
Của cơn mưa
Bầy sao sa
Trái đất

Rũ lớp vỏ ánh sáng
Tôi mở mắt đứng lên.

6.

Trái cây màu đen
Chín từ đỉnh trời
Nơi hoa sen
Hoa cúc đang nở

Tóc và vai tôi màu trắng
Chiếc cuống
Bắt đầu ngả vàng

Màu đen đang co lại
Tan nhanh

Có bàn tay
Chôn tôi xuống hố

Không cần nước
Tôi mọc cây non trên sa mạc.

7.

Giữa quầng sáng quanh tôi
Và khoảng không tối thẳm
Ngăn bằng lớp giấy dó

Tôi quán tưởng
In lên đó hình hoạ

Từ phía bóng tối
Ai đang viết lên sau mặt giấy
Đặt tên cho bức tranh của tôi.

8.

Tiếng chim, giấc mơ, giọt nước rơi...
Thành đường kẻ dọc

Giọng nói, nỗi buồn, nụ hôn...
Là đường kẻ ngang

Đường kẻ giao nhau
Là đốm sáng
Lúc soi đường
Lúc làm loá mắt

Tôi tĩnh lặng
Kéo đường kẻ xa nhau.

9.

Mở các luân xa
Ánh sáng không tràn cơ thể
Bóng đen còn tụ trên trán
Và lưng

Mở mắt nhìn lửa cháy

Ngọn lửa là cửa ngõ
Cho ẩn khuất, ám tối
Về nơi mát mẻ

Tôi nhìn!

Nuốt ngọn lửa bằng mắt
Tiêu diệt những ẩn khuất, ám tối
Bằng ánh mắt.

10.

Những con chim ngói
Mắc bẫy trong tấm lưới
Cạnh chim mồi
Hai mắt bị khâu

Nhưng không hề đau!

Chúng kêu lên trong tay gã sát chim
Bị nhốt vào những gian nhà tù
Bị vặt lông, cắt tiết

Nhưng không hề đau!

Bị quay vàng
Trong chảo mỡ

Nhưng không hề đau!

Tôi bị tạp niệm

Mở mắt nhìn cánh đồng mới gặt
Những con chim ngói đang nhặt thóc

Bay về từng đàn
Nhặt thóc.

11.

Tôi là chiếc bình gốm hở miệng
Thông với bên ngoài

Trong tôi
Vườn ươm hạt giống
Nắng sớm đang tưới
Đẫm từng gốc

Bên dòng sông
Dưới chân tôi nước rút

Thuỷ triều lên
Tôm cá buông mình
Không bơi
Con thuyền tự trôi không cần ai chèo

Tôi không ngồi được quá lâu
Nước vỗ vào mạn thuyền róc rách
Tiếng chim trên cao

Có ai đưa tay gõ mạnh
Vào thành chiếc bình.

12.

Tơ nhện giăng
Hai đầu tiếng sấm
Giữa khoảng khắc tiếng vọng viên đạn
Tiếng búa máy
Đoàn tàu dồn toa
Tiếng thiên thạch rơi vào trái đất

Sợi tơ óng ánh kéo căng
Giữa muôn tiếng động
Tan biến mong manh

Chỉ còn con nhện bình thản quay về
Dệt thêm những đường tơ.

13.

Bình minh vắt ngang ngực
Lúc tôi bắt đầu hành thiền

Dải nắng ấy là cửa ngõ
Khởi đầu cuộc lên đường

Tôi lặng yên làm cát đá
Ngây ngô trong mưa nắng
Bóng đêm trinh bạch

Không khô cứng
Không còn sắc nhọn
Tôi bình đẳng
Hoà trong thế giới

Đi xa trở về
Dải nắng ấy vẫn còn chỗ cũ.

14.

Là chiếc cầu vắt qua đôi bờ
Thân cốt thép
Được xây bằng gạch

Lòng viên gạch nhiều năm vẫn hồng
Lát cạnh nhau
Đường đi rất phẳng

Có tiếng chân người
Hay móng chân muông thú
Cây cầu rung lên

Tôi ngồi kiết già
Dưới chân cầu mặt nước phẳng lặng

Tôi biết nước vẫn trôi đi.

15.

Chìm vào cánh chim đen
Mái nhà
Mặt đất đen
Cùng ánh sáng không màu

Tất cả đang trắng ra như sữa

Tôi nóng một thân cây sâu đục
Cánh chim bị thương
Lòng đất quặn thắt
Vùng cây cỏ nhiễm độc

Gom ánh sáng
Dồn nước mắt
Chảy qua những vết thương

Tất cả đang trắng ra như sữa.

16.

Toạ thiền cạnh bông hoa
Hương thơm ngưng lại
Gần mặt đất

Bầu trời quay trên đầu
Mình thành vật cản

Xung quanh cảnh vật đang lớn
Đang già

Bông hoa ở giữa
Dựng cột thuỷ tinh
Làm hôm nay
Bây giờ

Quá khứ
Tương lai
Nhìn nhau hai phía

Cánh hoa tượng hình môi Đức Phật.

17.

Giọt nước lớn
Nằm trong giếng sâu

Bản Concerto I cung Rê thứ của J. S. Bach
Rơi vào lòng giếng
Những hạt nước nhỏ
Mang ánh sáng xanh

Màu xanh lá mạ
Đọt mầm
Nõn chuối
Bãi dâu non

Mùa diệp lục
Sinh từ hạt nước
Hình những quả trứng xanh

Dâng
Tràn lên mặt đất.

18.

Qua ngọn nến
Vào cảnh giới khác

Nhiều con mắt mở
Trong bóng tối bức tường

Tôi ở giữa
Nhiều hệ quy chiếu
Những linh hồn hữu tri
Vô tri
Và chưa được đặt tên

Trí huệ vang âm thanh
Sắc giác

Càng tĩnh lặng
Tự do trong vạn vật

19.

Ánh sáng
Chẻ dọc thân cây

Bên này màu vàng
Nửa kia tím thẫm

Một phía vỏ cây trơn nhẵn
Phía khác xù xì

Nhựa hai bên cũng khác
Trắng
Và đen

Nhắm mắt thở nhẹ
Cây đang lớn

Hai nửa cây cùng một màu hoa
Nở chi chít dọc lưỡi rìu ánh sáng.

20.

Ly nước
Đặt trước ngọn nến

Ánh sáng không màu
Buông trên cao
Soi cho nước lắng xuống

Tôi dần trong lại

Bàn chông đen
Những mũi tên đen
Thoát ra
Từ gan bàn chân, bàn tay.

21.

Lạc vào thế giới đồ chơi
Những cô cậu búp-bê
Mỉm cười bên con cá bằng nỉ
Con gà trống gỗ
Đứng vững trong tư thế một chân
Con cá heo giấy
Đội quả địa cầu bé nhỏ

Tất cả bất động
Trong tính không
Hào quang giấc mơ
Của tuổi thơ nhân loại
Những người đang chuyển động

Được hồn nhiên, bình đẳng, thơ ngây
Tôi bằng nỉ, bằng giấy, bằng gỗ...

22.

Tiếng chuông gió
Rơi trong đêm những hạt sáng

Tôi thoáng biết
Những thân cây vừa nở
Khu vườn hẹp lại trong vòng tay

Hồi chuông nữa vang lên
Tôi ngồi dậy

Rắc quanh tôi chiếc lồng ngăn gió
Ngăn muôn tiếng động

Chuông treo
Trên đỉnh trời.

23.

Tĩnh lặng mới biết
Mình toạ thiền cùng nhiều người khác
Đan hào quang
Từ những không gian khác

Tôi tự chữa lành vết thương
Nhưng người khác
Đang điều trị cho bệnh nhân xa lạ

Những người bệnh không biết
Mình đang đi qua hào quang.

24.

Hai đồ vật trên bàn
Đồng hồ
Viên sỏi chặn giấy

Tôi không thể đọc sách
Không nghĩ trọn một việc

Đầu óc mông lung
Nhìn rất lâu từng đồ vật

Tôi xoay một trong hai
Đặt lại khoảng cách

Thấy vệt sáng duy nhất
Giữa đồng hồ và viên sỏi.

25.

Từng cánh hoa
Rơi xuống

Hương thơm
Nhẹ tinh khôi

Đóng kín cửa phòng
Không cho ai vào
Không cho nắng xiên
Không gió thổi

Nơi Đức Phật vừa hiện
Trong khoảng cách mong manh
Giữa đài hoa và mặt đất.

26.

Con khướu vừa bay
Hoà sắc hoàn hảo

Nó màu xám
Vệt trắng hai bên má
Ức và cằm loang đen

Tôi hoạ lại hình chim
Nhẫn nại tô màu

Không phải thế!
Mãi không phải thế!

Tôi ngồi lại nơi đây
Nhìn chim bay
Và tô màu.

27.

Cơ thể tôi lẫn vào bóng tối
Chỉ sáng đôi bàn tay

Lòng tay lật lên
Tựa hai mặt hồ
Hai chiếc bát để ngửa
Hai cửa hang mùa đông
Hố trũng hai ngôi sao
Miệng hai con cá...

Không thể tìm trong vũ trụ
Những cặp song trùng
Tựa đôi bàn tay
Khép lại

Bởi mỗi ngôi sao, chiếc bát
Con cá, hang sâu, hồ nước...
Nối với từng bóng tối khác nhau.

28.

Lúc hoàng hôn
Có thể hừng đông
Con chim biển
Đậu trên chiếc cọc chắn sóng

Nhìn xa chỉ một màu đen

Tựa bức tranh cắt giấy
Hay tượng đài liền bệ
Mặt biển lặng phắc màu nâu

Tôi quán tưởng
Mình đi trên biển
Không để lại dấu chân

Sau lưng tôi
Con chim không bay nữa.

29.

Lối lên bờ
Doi cát
Những vỏ sò
Cúi đầu trong sóng vỗ

Dáng hải âu bay
Hay vừa đậu
Tựa chân trời gợn tấm lưng
Người nằm sấp

Gió biển thổi
Dính tôi vào vạt áo
Rồi căng phồng

Cơ thể tôi ở giữa
Là chiếc lõi
Hạt đắng
Của một trái ương.

30.

Vườn cây
Dòng mương
Khoảng không lặng im
Trong suốt

Con bướm màu đỏ
Lạc lõng
Bay tung tăng
La đà

Đậu xuống đỉnh cây

Không
Nó không lạc lõng

Cánh bướm là bông hoa
Của khoảng không, dòng mương, vườn cây...

Đậu xuống
Khép lại thời gian
Cho bông hoa thành nụ.

31.

Bầu trời cánh cung
Tôi ở giữa

Gió hú
Từ đỉnh đầu
Xuyên qua bàn chân

Khoan hoà khí đất
Tôi thở sâu lòng biển

Giương cánh cung
Cho cây lá ép vào dáng núi
Nén chặt bình minh vào đêm

Tựa cây tùng
Bám đất
Vươn cành lên bầu trời

Tâm hướng đích
Nén khí xuống đan điền

Buông cung
Tôi và mũi tên bay song song mặt đất.

32.

Một phiến đá nhô lên
Thân vùi trong hố

Cánh chim
Bầu trời cất giấu đường bay

Lửa
Sáng lên mắt nhớ

Võ sỹ rút kiếm khỏi vỏ
Khi cánh chim vẽ hết bầu trời
Lòng đất thấm sâu phiến đá
Người biến thành than khi nhớ nhung.

33.

Bàn tay cha
Trong bóng dáng
Tôi đang pha trà

Nước sôi
Khói bếp
Cọng trà ngấm trong ấm sành

Dâng cha
Hương trà thơm đậm
Hương hoa ngâu ngoài vườn
Mồ hôi cha bay ngang

Nâng chén sành
Tay cha khô ráp
Trong lòng tay tôi.

34.

Ngày mới ven biển
Sóng rút đi
Để lại phiến đá sạch

Ai đến ngồi
Bước lên
Cùng phân chim
Cát bụi tấp vào

Đêm về
Nước lại dâng lên rửa sạch

Biển
Nhẫn nại như vậy
Nhiều năm.

35.

Gió ra đi
Giam tôi ở đây
Bằng chiếc lá

Nhìn khung cửa và chắn song
Tôi biết không thể bẻ gãy
Những đường gân lá

Chỉ mong những đốm vàng
Trên đó lan nhanh
Nhưng hơi ẩm đang phà hơi
Vào khoảng xanh diệp lục

Mình không manh động
Vào mùa xuân.

36.

Tôi làm vật trang trí

Bằng thanh sắt kết lại
Uốn cong
Trên đầu đính từng mẩu giấy

Chỉ vì yêu
Hay giận
Mà uốn cong

Đêm qua trong giấc mơ
Vật trang trí ấy
Lớn nhanh như một lá mầm.

37.

Lạc vào cửa hàng bán vải
Nhiều cuộn chồng lên như đống gỗ
Phải khôn khéo mới len qua

Đây màu nâu trầm
Xanh dương
Kia màu da cam
Trắng nõn
Đỏ boóc – đô...

Màu nào
Một người
Cũng mặc cả đời không hết

Tôi đi
Tay cầm ly nước
Chỉ lo
Lỡ làm đổ lên cuộn vải nào.

38.

Tôi là cây cỏ
Ánh sáng kiếp trước
Vẽ trên toan trắng

Thân bất động
Trong tầng bẹ lá
Chờ sợi rễ đâm ngang

Từng lụi tàn
Từng tươi tốt
Lẽ thường trong ánh sáng này.

39.

Tôi chồng năm hòn cuội
Vẽ xung quanh những vòng sóng

Hôm nay tôi biết
Mình đã nhầm

Từ năm hòn cuội
Đang mở ra những đường thẳng tắp

Tôi sẽ không xếp
Bất kỳ vật gì chồng lên nhau nữa
Trong tầm nhìn.

40.

Nước kiệt
Mình đi qua lòng sông

Bao giờ nước lên
Chắc sẽ được báo trước.

41.

Phác lên giấy
Từng nét chì mảnh
Nét rủ xuống làm lá
Đưa lên là hoa.

42.

Tôi ngồi dưới vạt áo Ánh sáng
Nơi tận cùng

Người bước đi
Vạt áo chạm tôi
Lúc trên cao
Lúc thấp

Tôi nhuộm sáng khi tỉnh thức
Còn khi ngủ
Phó mặc giấc mơ

Có giấc mơ
Không tìm thấy bóng tối.

43.

Tôi ngồi
Thả bông hoa trên nước

Buông
Trên mặt phẳng rộng
Và trong

Tiếng chuông
Qua thân thể tôi
Vào đáy nước

Boong!
Tôi chìm
Lại nổi lên.

44.

Từ đỉnh đồi
Thấy trong đất
Một con mắt đỏ rực
Nhìn trời

Trái đất
Hình con mắt

Đỏ rực
Trôi đi...
Trôi...

45.

Bát nước và tôi màu trắng
Mặt đất ngả vàng
Cánh đồng phía trước
Cùng chiếc chuông
Vàng sậm

Con mèo mướp giữa sân
Lưng và đỉnh đầu khoang trắng

Tôi thỉnh chuông
Màu vàng
Màu trắng lan đi

Con mèo thong thả bước
Rũ nắng lên mặt đất

Nó đi cho tới khi
Chỉ còn một đốm trắng.


30/8/2013

Nguồn: Vừa sinh ra ở đó, NXB Hội nhà văn, 2013