Bình luận nhanh 5

Tôn Thất Minh Đạt22/08/2025 10:28
BÀI CA NGƯỜI CON XA XỨ Sợi chỉ trong tay mẹ hiền Trên áo người con đi xa Gần đi, người thêm từng mũi Sợ con chậm quay về nhà Lòng con như ngọn cỏ nhỏ Sao bù ánh Xuân ba mùa. ND: Mạc Đình
Chi Nguyen27/10/2023 10:00
Mẹ hiền may áo cho con. Sắt se từng sợi cho tròn dấu chân. Ý rằng con sắp xa dần. Cỏ thơm báo đáp tam xuân được nào !
Duc Do02/09/2023 00:41
* Bài thơ DU TỬ NGÂM 遊子吟 : 遊 子 吟 DU TỬ NGÂM 慈 母 手 中 线 Từ mẫu thủ trung tuyến 遊 子 身 上 衣 Du tử thân thượng y …
Tu Nguyen21/07/2020 04:27
Sợi chỉ trong tay mẹ Con đi áo khâu dần Rất kỹ mẹ may chắc E ngại con vui chân Ai rằng lòng tấc cỏ Đền được ơn ba xuân!
Tu Nguyen21/07/2020 04:25
Sợi chỉ nhỏ trong tay bà hiền mẫu May áo cho con lớn mặc đi chơi May kỹ càng không một phút nghỉ ngơi Vì lo ngại con sẽ đi về trễ Như tấc cỏ, lòng con không đáng kể Báo đền sao ơn nắng ấm ba xuân!

遊子吟

慈母手中線,
遊子身上衣。
臨行密密縫,
意恐遲遲歸。
誰言寸草心,
報得三春暉。

 

Du tử ngâm

Từ mẫu thủ trung tuyến,
Du tử thân thượng y.
Lâm hành mật mật phùng,
Ý khủng trì trì quy.
Thuỳ ngôn thốn thảo tâm,
Báo đắc tam xuân huy.

 

Dịch nghĩa

Sợi chỉ trong tay mẹ hiền,
Nay đang ở trên áo người đi xa.
Lúc mới lên đường, mẹ khâu kỹ càng,
Có ý sợ con chậm trễ trở về.
Ai dám nói rằng tấm lòng của một tấc cỏ,
Lại có thể báo đáp được ánh nắng của ba xuân?


Nguyên chú: “Nghinh mẫu Lật thượng tác” 迎母溧上作 (Làm khi ông đón mẹ đến Lật Dương).

Bài thơ viết về tình mẫu tử. Sau nhiều lần thi không đỗ và phải sống trong cảnh nghèo khó, đến khoảng năm 50 tuổi, Mạnh Giao mới được bổ làm huyện uý Lật Dương. Khi cuộc sống đã phần nào ổn định, ông đón mẹ đến ở cùng để phụng dưỡng và viết bài thơ này nhằm bày tỏ lòng biết ơn đối với mẹ.

Bốn câu đầu tái hiện một cảnh sinh hoạt hết sức bình thường: trước lúc con lên đường, người mẹ ngồi khâu áo cho con. Sợi chỉ trong tay mẹ và chiếc áo trên người con là hai vật nhỏ bé nhưng nối liền hai con người sắp phải xa nhau. Tình thương không được diễn tả bằng lời nói hay nước mắt mà được gửi vào từng đường kim, mũi chỉ. Hai câu “Lâm hành mật mật phùng, Ý khủng trì trì quy” vừa tả động tác vừa hé lộ tâm trạng. Người mẹ khâu áo thật chắc vì lo con phải đi xa và lâu ngày mới về. Các từ láy “mật mật” và “trì trì” khiến nhịp thơ chậm lại, gợi những mũi kim nối tiếp nhau cùng nỗi lo lắng kéo dài trong lòng mẹ. Càng khâu kỹ, mẹ càng bộc lộ sự lưu luyến và thương con sâu nặng. Hai câu cuối đưa cảm xúc từ một kỷ niệm riêng lên thành ý nghĩa khái quát. Tấm lòng của người con được ví như ngọn cỏ nhỏ, còn tình yêu và công ơn của mẹ giống ánh nắng mùa xuân nuôi dưỡng muôn vật. Cỏ non dù mang lòng biết ơn cũng không thể báo đáp hết ánh xuân, cũng như con cái dù hết lòng hiếu thảo vẫn khó đền đáp đầy đủ công lao sinh thành, dưỡng dục của mẹ. Bài thơ ca ngợi tình mẹ bao la, đồng thời biểu hiện lòng biết ơn chân thành và ý thức báo hiếu của người con. Mạnh Giao không lựa chọn một sự việc phi thường mà chỉ ghi lại cảnh mẹ khâu áo trước giờ chia tay. Chính chi tiết quen thuộc ấy khiến tình cảm trong bài trở nên gần gũi, có thể gợi sự đồng cảm ở mọi người con từng phải rời xa gia đình.

Bài thơ có ngôn ngữ giản dị, tự nhiên, không dùng điển cố cầu kỳ hay lời lẽ tô điểm. Hai câu đầu tạo thế đối ứng giữa “từ mẫu” - “du tử”, “thủ trung tuyến” - “nhân thượng y”, hai câu giữa dùng từ láy để diễn tả đồng thời hành động và tâm trạng, hai câu cuối kết hợp câu hỏi tu từ với phép so sánh giàu sức gợi. Bài thơ đi từ sự việc cụ thể đến ý nghĩa phổ quát, từ đường kim nhỏ bé đến tình mẹ lớn lao, nhờ đó chỉ với sáu câu ngắn đã tạo được sức truyền cảm sâu bền.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 3 trang (24 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phụng Hà

Mẹ hiền cầm sợi chỉ trong tay,
Con sắp chơi xa mặc áo này.
Con đi, mẹ khâu đường chỉ nhặt,
Sợ con bê trễ chẳng về ngay.
Ai nói tấc lòng nơi ngọn cỏ,
Báo ánh ba xuân, đủ ơn dày ?


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Lãm Thắng

Mẹ hiền sợi chỉ trong tay
Con chơi xa, áo mẹ may trên mình
Lúc đi, tay mẹ khâu nhanh
Lo cho con, ngại chậm chân ngày về
Ai bảo rằng: “Tấc cỏ quê
Báo đền ánh sáng tràn trề ba xuân”.


11.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Cao Bá Vũ

Mẹ già khâu áo cho con,
Đường kim mũi chỉ hao mòn tâm can.
Con đi lòng mẹ có an,
Chỉ này là mẹ nhủ con sớm về.
Mẹ chờ gió sớm sương khuya,
Ra vào trông ngóng ai chia nỗi niềm.
Con xin thưa với mẹ hiền,
Dám đâu tấc cỏ mong đền ba xuân.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Trung tình vô hạn bằng thuỳ tố,
Minh nguyệt thanh phong dã bất tri.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Danh Đạt

Trong tay mẹ cuộn chỉ tròn,
Ngày đêm lo trọn cho con áo này.
Nhặt kim tấm áo mẹ may,
Chỉn e con mẹ lâu ngày về đây.
Ai rằng tấc cỏ thân gầy,
Mà toan trả nỗi nghĩa dầy ánh dương.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Trung tình vô hạn bằng thuỳ tố,
Minh nguyệt thanh phong dã bất tri.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Thế Nữu

Áo mặc trên mình con,
Chỉ khâu từ tay mẹ.
Khâu nhặt cho con đi,
Sợ khi con về trễ.
Báo đặng nắng ba xuân,
Ai rằng lòng tấc cỏ.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Trung tình vô hạn bằng thuỳ tố,
Minh nguyệt thanh phong dã bất tri.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng vicar

Mẹ hiền tay khâu đường chỉ
Con đi áo mặc bên mình
Sắp xa may thêm dày chắc
Sợ con về muộn sao đành
Ai bảo tấc lòng ngọn cỏ
Báo được nắng ba xuân xanh


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Mẹ hiền, sợi chỉ trong tay,
May con áo mặc những ngày đó đây.
Sắp đi, may mũi dầy dầy,
Sợ con chậm chậm, trễ ngày về thôi.
Bảo lòng tấc cỏ, than ôi!
Nắng ba xuân dễ đền bồi được chăng?!...


14.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Đông Phong

Mẹ hiền cầm chỉ trên tay
Áo con vẫn mặc những ngày đi xa
Sắp đi may chắc nghĩ là
Sợ con về chậm nơi xa đâu người
Lòng con tấc cỏ ai lời
Liệu chăng báo đáp cả trời xuân quang.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Mẹ hiền sợi chỉ trên tay
May con tẩm áo cho ngày đi xa
Sợ lâu vẫn chửa về nhà
Đường kim mũi chỉ thật là sít sao
Bóng xuân lồng lộng trời cao
Lòng con tấc cỏ làm sao báo đền


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Sợi chỉ nhỏ trong tay bà hiền mẫu
May áo cho con lớn mặc đi chơi
May kỹ càng không một phút nghỉ ngơi
Vì lo ngại con sẽ đi về trễ
Như tấc cỏ, lòng con không đáng kể
Báo đền sao ơn nắng ấm ba xuân!


Chưa có đánh giá nào
Trả lời

Trang trong tổng số 3 trang (24 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối