Nơi đâu êm đềm cả trong lòng giông tố
Nơi nào sáng trưng ngay cả giữa đêm đen
Khí trời là rượu say tai ương là anh dũng
Khung kính vỡ còn chói ngời hy vọng
Bay bổng lời ca từ vách đổ điêu tàn

Lò lửa không ngừng nấu nung tổ quốc
Từ than đỏ dấy lên để nghìn năm không tắt
Từ xóm Bình Minh đến nghĩa địa Lachaise
Cây hồng dịu êm tháng Tám lại đơm hoa
Quần chúng bốn phương là dòng máu của Paris

Gì rực rỡ bằng Paris trong thuốc nổ
Gì sáng trong bằng vầng trán quật cường
Gì mạnh hơn cả sét trời và ngọn lửa
Paris của tôi ngạo nghễ trong tai ương
Paris còn gì đẹp hơn thế nữa

Chưa có gì làm tim tôi hồi hộp
Chưa có gì làm tôi khóc tôi cười
Bằng tiếng reo của nhân dân tôi chiến thắng
Không gì vĩ đại bằng tấm áo liệng xé toang
Paris Paris đã tự giải phóng rồi


Nguồn: Thơ Aragông (nhiều người dịch), NXB Văn học, 1960
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)