Nhắc anh không, nhắc nữa không,
Người yêu dấu, tan theo dòng thời gian,
Khi trao em cả tâm can;
Quên sao cho được vô vàn gửi trao,
Thời gian là những hư hao,
Em và anh sẽ không bao giờ còn.

Em quên --- anh quên được không,
Tóc vàng em đã quyện trong tay này,
Tim em rung động có hay?
Bởi hồn anh, chẳng ai ngoài em ra,
Mắt mơ màng, ngực kiêu sa,
Đôi môi mím lại thở ra tiếng tình.

Khi em ngả vào ngực anh,
Mắt gieo tình tứ long lanh dạt dào,
Nửa hờn dỗi vừa khát khao,
Và đôi ta vẫn bên nhau tựa đầu,
Cho môi nóng bỏng tìm nhau,
Nụ hôn như thể không còn thời gian.

Để rồi mắt khép miên man,
Cùng nhau tìm vạch vách màn thiên thai,
Phủ tinh cầu xanh dưới đây;
Hàng mi dài đậm giải bày trong đêm
Má đào chìm mất nơi em,
Như lông chim thả nhẹ trên tuyết đầy.

Đêm qua mộng ái về đây,
Và, rằng, chính giấc mơ say như này
Ngọt ngào hơn ảo mộng say,
Hơn vì tim vẫn cháy hoài trong anh,
Cho em đôi mắt lung linh
Dưới trời hoang dại trong tình sướng vui.

Nói anh không, nhắc nữa không,
Dù thời gian đã, theo dòng đời qua,
Cơn mơ dìu dặt trong ta,
Đến khi hai kẻ nhạt nhoà lãng quên,
Vô tri, như đá xây nền
Nói lên rằng đã thôi tìm đến nhau.