Vẫn khoảnh trời xưa mộng thiếu thời
Thương vùng kỷ niệm lắm người ơi
Tròn sau đống rạ màu trăng biển
Khuyết giữa vườn hoa một mảnh đời
Mẹ bỗng xa chiều đông chuyển gió
Cha đành bỏ dạo nắng tàn hơi
Buồn trông ngõ trúc vàng tơ rụng
Chỉ bóng hoàng hôn lặng lẽ rời.
Ngày 11/05/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.