Một bản đàn khuya tắt giữa chừng
Nghe đời chết bởi mộng vừa ngưng
Vầng trăng nhiễm lạnh vùi chân núi
Bóng nhạn chìm sương bỏ dãy rừng
Dẫu miệt thiên đường đang xoá sổ
Nhưng miền thế tục vẫn còng lưng
Trần gian cảnh tuyết đầu đông rụng
Chỉ ước lòng nhân lãnh đạm dừng.
Ngày 05/12/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.