Bỏ mặc đời trôi cuối mỗi chiều
Đêm về lại mỏi bước quàng xiêu
Trời nghiêng chợt nhớ vòng tay Diễm
Mộng đảo còn thương ngõ mắt Kiều
Uống nữa cho sầu neo tột đỉnh
Say hoài để hận bám cùng niêu
Nhiều hôm ả vợ ngồi đay nghiến
Cũng vậy nào mong thuốc đủ liều.
Ngày 04/03/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.