Cuộc mộng trăm năm méo mó rồi
Buồn tình xếp vở nghỉ ngơi thôi
Quen tay giỡn chữ nhiều người khổ
Ngứa mắt trêu hoa mọi chuyện tồi
Trả cảnh chiều vàng mơ sóng biếc
Rời miền tối sáng dõi trăng côi
Văn chương bám lối còn gì nghĩa
Nghĩ cũng đau duyên bút với bồi.
Ngày 17/07/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.