Ngày xưa chuyện chàng thi sĩ
Ngược trần gian tìm vần ý
Để trái tim nhỏ được đẫm vị
Cuộc tình si giữa nẻo đường
Và ai cho anh một tổ ấm
Để trái tim buồn hoá ra câm
Anh thích sống một đời lận đận
Còn nàng thơ, cuộc đời giá lạnh
Và một ngày anh chợt nhận ra
Tự bao giờ, một tuổi già
Vần thơ mỗi ngày thêm sắt đá
Anh chán những ngày vui cảnh lạ
Và khi mệt chân chùng mỏi gối
Biết tựa đâu, giữa núi đồi
Để giữa tháng ngày anh chạy vội
Còn nơi đây giờ trăng trối
Tuổi trẻ qua như đoá hoa tàn
Tìm vần ý, ngược trần gian
Để dăm đường cho những lan man
Một phút thôi trước giờ đưa đám
Kết lại nơi đây chàng thi sĩ
Đám tang buồn chẳng ai đi
Chỉ đứng giữa đồng vị chủ trì
Chẳng khác nào người chủ xị
Chỉ có gió than thầm tiễn biệt
Và cỏ ôm ấp ngôi mộ xanh
Hoa nở đầy mái nhà tranh
Và còn anh, người thi sĩ
Nhắm mắt thôi, về tuổi trẻ
Để trái tim nhỏ lại đẫm vị
Vào trong lòng, cơn gió se....
Hà Nội
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.