Đêm nằm nghe tiếng côn trùng than thở,
Phận nhỏ nhoi giữa trời đất chơ vơ.
Điệu trầm bỏng nghe đau lòng đứt ruột,
Giữa hoang tàn chỉ có những xác xơ.
Đêm nằm nghe gió tủi hờn nức nở,
Suốt một đời mãi lang bạt bơ vơ.
Chẳng biết được nơi đâu là nhà hết,
Nơi chân trời hay góc bể thờ ơ.
Đêm nằm nghe tiếng lá buồn rơi rụng,
Thấy chuyện đời là bao cuộc mông lung.
Dẫu cố gắng vượt qua ngàn giông bão,
Đến cuối cùng lặng lẽ xuống mồ chung.
Đêm nằm nghe tiếng thạch sùng nuối tiếc,
Tắc lưỡi buồn cho một nỗi niềm riêng.
Như nhân sinh cứ đắm chìm mãi miết,
Nên muộn phiền cứ dâng mãi vô biên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.