Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 30/10/2025 15:46, số lượt xem: 52

Chưa một lần tôi viết về Hà Nội
Dẫu những dấu chân
Đã hằn vào kí ức
Nhớ những buổi tàu đêm thổn thức
Tiếng còi vang

Tôi về đây lúc tinh mơ
Đứng lặng yên lắng nghe từng tiếng thở
Của những lùm cây và màn đêm sau cuối
Và nghe gió cười chào đón khách phương xa
Một thành phố tưởng chừng như xa lạ
Bỗng tự bao giờ đã hoá thân quen

Tôi còn nhớ khi mình bé tí
Hà Nội hiện lên đẹp đẽ sáng ngời
Chốn thủ đô hoa lệ gọi mời
Có những dòng người xúng xính áo hoa
Lớn lên một chút tôi lại thấy khác
Hà Nội hiện về qua những thước phim
Về những người lính với trái tim cháy bỏng
Mấy nét hào hoa đã tạc vào dáng đứng
Và những chàng trai tuổi đôi mươi đã từng
Thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh
Anh trở về trong màu áo lính
Nét phong sương đã hằn lên dáng vẻ
Khúc tráng ca vang vọng trong kí ức
Của một thời cháy rực với non sông

Tôi còn nhớ một Hà Nội xưa cũ
Chỉ một chút thôi có lẽ cũng đủ rồi
Đó là những bức hoạ nhân thế
Đã nằm lại trên gác xép thời gian
Đó là ta còn em mùi hoàng lan
Với tiếng dương cầm ngân nga réo rắt
Đó là chút hương hoa sữa nồng nàn
Đường Cổ Ngư xưa và những buổi chiều tàn

Hà Nội mùa này có vắng những cơn mưa
Hãy còn vui hay người thưa tiếng lặng
Có những con mắt nhìn vào khoảng trắng
Của bức tranh đang hoạ bởi thời gian
Bức tranh ấy sẽ hoà vào dòng chảy
Của xưa - nay và cả mai sau
Nếu mỗi nét là mỗi một sắc màu
Thì tôi ở đâu giữa những khoảng tranh kia?

Hà Nội, 15/08/2021