Qua làng Khuyết khôn cầm thương cảm
Ngài từng than không giảm ngày đêm
Cây hoang la mạn leo lên
Rong rêu đã phủ tường trên nhiều rồi
Đệ tử giỏi ba ngàn người học
Danh Tố vương ghi khắc muôn đời
Tiêu điều Thù Tứ gió vùi
Đêm thanh trăng rọi trên đồi núi thu

tửu tận tình do tại