Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi emsao vào 01/04/2006 19:20, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 01/04/2006 19:24

Khi em ngẩng đầu lên, anh biết đêm đã xuống,
      Gió thổi qua biển lớn và mưa rơi trên
      những vòm lá rậm.

Khi em mỉm cười, anh biết những bông hoa nở
      cánh trong im lặng, lũ trẻ nhảy đùa
      trên phố sớm.

Khi em để tay lên chốt cửa, giọt ánh sáng
      chập chờn trong trí nhớ, anh thấy lại
      chiếc găng cũ quên nơi tủ áo
      Chuyến tàu dài đi ngang thị trấn cũ,
      ở đó thằng bé trong anh chờ mong
      mùa hạ đến.

Khi em tìm nắm ngón tay anh, đầy thât vọng
      nẩy sinh dòng nhựa mới

Khi em nhắm mắt lại, anh biết những con ngựa
      hoang đang đi trên đồng cỏ.

Khi em tựa xuống vai anh, lúa gặt về nóng rực,
      con gái con trai hát lưng đồi nắng,
      mật độ tràn trên suối đất thơm.

Khi em quay mặt đi, tóc loà xoà gáy lạnh,
      Anh biết đâu kia còn những giọt nước mắt
      Nỗi đau buồn xói lở những dòng sông.

Khi em ra đi, anh biết có con đường đang dẫn
      về phía trước.

Khi em soi vào tấm gương, anh biết
      cuộc đời ta là một dấu hỏi dài.


Nguồn: Lưu Quang Vũ, thơ tình, NXB Văn học, 2002