Thơ » Trung Quốc » Trung Đường » Lư Đồng
Đăng bởi Vanachi vào 17/12/2006 10:15
誰家女兒樓上頭,
指揮婢子挂簾鉤。
林花撩亂心之愁,
捲卻羅袖彈箜篌。
箜篌歷亂五六弦,
羅袖掩面啼向天。
相思弦斷情不斷,
落花紛紛心欲穿。
心欲穿,
憑欄杆。
相憶柳條綠,
相思錦帳寒。
直緣感君恩情一回顧,
使我雙淚長珊珊。
我有嬌靨侍君笑,
我有嬌蛾待君掃。
鶯花爛熳君不來,
及至君來花已老。
心腸寸斷誰得知,
玉階冪歷生青草。
Thuỳ gia nữ nhi lâu thượng đầu,
Chỉ huy tỳ tử quải liêm câu.
Lâm hoa liêu loạn tâm chi sầu,
Quyển khước la tụ đàn không hầu.
Không hầu lịch loạn ngũ lục huyền,
La tụ yểm diện đề hướng thiên.
Tương tư huyền đoạn tình bất đoạn,
Lạc hoa phân phân tâm dục xuyên.
Tâm dục xuyên,
Bằng lan can.
Tương ức liễu điều lục,
Tương tư cẩm trướng hàn.
Trực duyên cảm quân ân tình nhất hồi cố,
Sử ngã song lệ trường san san.
Ngã hữu kiều yểm thị quân tiếu,
Ngã hữu kiều nga đãi quân tảo.
Oanh hoa lạn mạn quân bất lai,
Cập chí quân lai hoa dĩ lão.
Tâm trường thốn đoạn thuỳ đắc tri,
Ngọc giai mịch lịch sinh thanh thảo.
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Vanachi ngày 17/12/2006 10:15
Trên lầu cao một người con gái
Cùng người nhà mê mãi treo rèm
Hoa rừng trước gió bay tung
Khiến cho người ấy cũng chùng tâm tư
Đàn không hầu vén tay búng gảy
Năm sáu dây một dãy rối lên
Mặt hoa nức nở hướng thiên
Nhớ ai đàn đứt, tình bền trơ trơ
Tim rướm máu mịt mờ hoa rụng
Dựa lan can hồn cũng vỡ tan
Liễu xanh màu rất nhớ chàng
Tương tư buốt giá chăn màn gấm đơn
Nhớ khi xưa chưa hờn chưa giận
Đến cùng nhau em rất cám ơn
Này đây má núm đồng tiền
Sẽ cười lên để dành riêng tặng chàng
Mày ngài em đẹp nhưng hơi nhạt
Vẽ dùm em những nét đậm hơn
Nay còn rực rở tuổi xuân
Sao chàng không đến để cùng bên nhau
Chờ đến lúc nhạt màu hương sắc
Cánh hoa tàn chàng đến làm gì
Lòng em tan nát nhiều khi
Ngoài thềm cỏ mọc xanh rì lối hoang.
Gửi bởi Đất Văn Lang ngày 11/09/2025 20:35
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Đất Văn Lang
vào 11/09/2025 20:48
Con gái nhà ai đứng tựa lầu
Giăng rèm treo móc với cô hầu
Hoa rừng bối rối lòng buồn bã
Vén áo khảy lên khúc nhạc sầu
Khúc nhạc sầu dồn dây rối loạn
Khóc nhìn trời gạt áo che mau
Dây tơ đứt đoạn tình chưa dứt
Hoa rụng tơi bời dạ nhói đau
Dạ nhói đau tì lan can chịu
Nhớ lại khi cành liễu còn xanh
Nhớ nhau lúc trướng tranh đã lạnh
Thương cảm khi chàng ngoảnh lại cùng
Khiến đôi hàng lệ thiếp rưng rưng
Đây má lúm cười duyên chàng nhé
Đây mày ngài vuốt nhẹ chàng ơi
Oanh kêu đào nở gọi mời
Đợi khi chàng đến mỏi hơi rũ gầy
Ruột gan đứt đoạn ai hay
Thềm quỳnh quạnh quẽ rêu dày cỏ xanh
Gửi bởi Đất Văn Lang ngày 11/09/2025 20:40
Con gái nhà ai ngồi trên lầu,
Sai người hầu treo móc rèm.
Hoa trong rừng rối rắm như nỗi sầu trong lòng,
Vén tay áo lụa, gảy đàn không hầu (một loại đàn cổ).
Tiếng không hầu dồn dập rối rắm trên năm sáu dây,
Nàng lấy tay áo che mặt, khóc ngước lên trời.
Dây đàn tương tư đứt, mà tình chẳng dứt,
Hoa rụng tơi bời, lòng đau như xé.
Lòng đau như xé,
nàng dựa bên lan can.
Nhớ lại khi cành liễu còn xanh,
Nhớ thương khi màn gấm đã lạnh.
Chỉ bởi cảm động vì một lần chàng ngoảnh lại,
Khiến lệ ta đôi hàng rơi mãi.
Ta có lúm đồng tiền để hầu chàng cười,
Ta có mày ngài đợi chàng ngắm vuốt.
Anh đào, oanh vàng rực rỡ, chàng chẳng đến,
Đến khi chàng tới, hoa đã tàn.
Ruột gan đứt đoạn ai mà hay,
Bậc thềm ngọc phủ rêu xanh mọc cỏ.
Bình luận nhanh 3
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.