Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 13:47

Con chào đời đất nước đã bình yên
Chiến tranh lắng trầm qua những lời cha kể
Trên vai cha còn vài miểng ký ức đã định cư
Chiến tranh còn lấp ló nhoè sau cặp kính viễn
Còn sót cơn sốt rừng héo trên sợi tóc
Bàn chân gầy lõm vẹt dốc Trường Sơn

Con đường làng giờ đâu phải núi non
Mà dáng cha vẫn còng dáng ba lô đèo dốc
Con đường làng bình yên mỗi ngày con đi
Trên từng dấu chân không ngủ của cha và đồng đội
Những lá cây ven đường như bàn tay vẫy gọi
Vẫn hành quân từ rừng thẳm đến bây giờ

Đêm trở gió miền đau xưa réo gọi
Hình như cha thức điểm danh những đồng đội của mình
Cha nấc gọi từng tên người trong nấm mồ vô danh ký ức
Trên những nẻo Trường Sơn heo hút
Nhặt từng tuổi đôi mươi nhoà trên đọt cỏ xanh

Những vết sẹo cũng đã thành cổ tích
Có bao điều cha ơi, con chẳng thể nào biết hết
Nhưng con vẫn hình dung trên nẻo đường con bước
Có vạn vạn con người cô lại bóng cha!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]