15.00
Thể thơ: Thất ngôn cổ phong
Thời kỳ: Vãn Đường
2 bài trả lời: 2 bản dịch
Đăng bởi Diệp Y Như vào 31/03/2010 07:40, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Diệp Y Như vào 31/03/2010 07:46

燕臺詩-秋

月浪衡天天宇濕,
涼蟾落盡疎星入。
雲屏不動掩孤嚬,
西樓一夜風箏急。
欲織相思花寄遠,
終日相思卻相怨。
但聞北斗聲迴環,
不見長河水清淺!
金魚鎖斷紅桂春,
古時塵滿鴛鴦茵。
堪悲小苑作長道,
玉樹未憐亡國人。
瑤琴愔愔藏楚弄,
越羅冷薄金泥重。
簾鉤鸚鵡夜驚霜,
喚起南雲繞雲夣。
雙璫丁丁聯尺素,
內記湘川相識處。
歌脣一世銜雨看,
可惜馨香手中故!

 

Yên đài thi - Thu

Nguyệt lãng xung thiên thiên vũ thấp,
Lương thiềm lạc tận sơ tinh nhập.
Vân bình bất động yểm cô tần.
Tây lâu nhất dạ phong tranh cấp.
Dục chức tương tư hoa ký viễn,
Chung nhật tương tư khước tương oán.
Đãn văn Bắc Đẩu thanh hồi hoàn,
Bất kiến trường hà thuỷ thanh thiển.
Kim ngư toả đoạn hồng quế xuân,
Cổ thì trần mãn uyên ương khuân.
Kham bi tiểu uyển tác trường đạo,
Ngọc thụ vị liên vong quốc nhân.
Dao cầm âm âm tàng lộng Sở,
Việt la lãnh bạc kim nê trọng.
Liêm câu anh vũ dạ kinh sương,
Hoán khởi nam vân nhiễu Vân Mộng.
Song đang đinh đinh liên xích tố,
Nội ký Tương xuyên tương thức xứ.
Ca thần nhất thế hàm vũ khan,
Khả tích hinh hương thủ trung cố.

 

Dịch nghĩa

Sóng trăng vọt lên trời làm cả bầu trời như thấm ướt,
Trăng lạnh đã lặn, sao thưa lọt vào phòng.
Bình phong bằng đá vân mẫu che nỗi quạnh hiu của thiếp,
Bên lầu tây cả đêm gió thổi, tiếng khánh gió vang rộn ràng.
Muốn dệt nỗi tương tư gởi cho người yêu nơi xa,
Suốt ngày ngồi tương tư lại chuyển thành nỗi hận.
Chỉ nghe tiếng sao bắc đẩu xoay vần,
Mà không thấy nước sông Ngân cạn và trong.
Ổ khoá cá vàng nhốt tuổi thanh xuân,
Chăn uyên ương xưa, giờ bám đầy bụi bặm.
Buồn thay, mảnh vườn nhỏ mà ngỡ như con đường dài,
Khúc ca Ngọc thụ chưa từng thương người mất nước.
Đàn dao ngân vang vui tươi nhưng ngầm chứa điệu buồn nước Sở,
Mặc chiếc áo lụa mỏng nước Việt mà thấy nặng như vàng.
Bên rèm con vẹt sợ sương kêu lên trong đêm,
Gọi thức chòm mây phương nam vần vũ trên đầm Vân Mộng.
Đôi bông tai và tờ thư còn để đó,
Trong đó viết chuyện ta gặp gỡ quen nhau ở sông Tương.
Môi xinh ngậm lệ, một đời trông ngóng,
Tiếc thay làn hương cứ nhạt nhoà tan trong bàn tay.


Bài thơ tả mối tình tương tư, oán giận của cô gái trong đêm thu không ngủ được.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Quang Trường

Trời thấm đẫm sóng trăng lóng lánh,
Sao vào phòng, nguyệt lạnh tàn rơi.
Rèm mây che nỗi đơn côi,
Cả đêm gió nổi tây lầu phiền ưu.
Dệt nhớ nhung gởi người viễn xứ,
Nhớ dệt xong hận cứ đầy vơi.
Chỉ nghe bắc đẩu chuyển dời,
Mà nào thấy nước sông trời cạn trong?
Thời son trẻ khoá vàng nhốt kín,
Chăn uyên ương mù mịt bụi trần.
Vườn con buồn tưởng quan san,
Khúc ca Ngọc thụ chẳng màng người xưa.
Đàn thánh thót vẳng đưa khúc Sở,
Áo lụa đơn đất Việt nặng vàng.
Bên rèm anh vũ kinh sương,
Mây nam Vân Mộng còn vương vấn lời.
Đôi khoen ngọc tờ thư vẫn giữ,
Chứng nhân ngày gặp gỡ sông Tương.
Một đời ngậm lệ xót thương,
Trong tay nhoà nhạt làn hương hôm nào.


Nguồn: Lý Thương Ẩn - lan trong rừng vắng, Lê Quang Trường biên khảo, NXB Văn Nghệ, 2009
Môn toả hoàng hôn,
Nguyệt tẩm mai hoa lãnh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Trung Hậu

Sóng nguyệt tung trời mưa nhẹ bay
Tàn đêm trăng lặn nhạt sao mai
Bức bình phong đá ngăn niềm nhớ
Chuông gió đêm dài rộn gác tây
Muốn dệt hoa tình gửi chốn xa
Nhớ thương sáng tối hận chan hoà
Thấy đâu một buổi dòng Ngân cạn
Nghe rõ bao mùa sao Đẩu qua
Khoá cá vàng xưa nhốt tuổi xuân
Khăn uyên ương cũ nhuốm phong trần
Mảnh vườn con tiếc san thành lộ
Hận khúc Hậu Đình lưu lạc thân
Âm Sở đàn dao giọng xót thương
Mỏng tanh lụa Việt áo vàng đơm
Mây nam gọi thức đầm Vân Mộng
Anh Vũ rèm khuya sợ khóc sương
Còn giữ đôi bông cùng lá thắm
Ghi ngày gặp mặt bến sông Tương
Trọn đời trông ngóng môi đầm lệ
Chỉ tiếc tay cầm đã nhạt hương

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời