Trẫm ở trong thâm cung, sưởi lò than thú, mặc áo hồ cừu, (thế mà) khí lạnh còn (ghê gớm) đến thế. Huống chi những người bị giam cầm trong ngục, khổ sở về gông cùm, ngay gian chưa định rõ, bụng không đủ cơm no, áo không kín thân thể, một khi gặp cơn gió bấc thổi, há chẳng là vô tội mà chết (oan) ư? Trẫm rất lấy làm thương xót. Vậy hạ lệnh cho hữu ty phát chăn chiếu và mỗi ngày hai bữa cơm phát cho họ.


Nguồn: Thơ văn Lý Trần (tập I), NXB Khoa học xã hội, 1977
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.