Trắng tựa như cò trắng,
Trong như tiếng ve ngân.
Nhận khí trời bản tính,
Ngoại vật chẳng xoay vần.
Uống nước Cơ Sơn đỉnh,
Ăn tuyết Thú Dương ngàn.
Triều Ca quay xe tránh,
Che miệng né Đạo Tuyền.
Cao vút Quảng Thành Tử,
Khí khái Lỗ Trọng Liên.
Lóng son chẳng tì vết,
Khí tiết vượt hai hiền.
Xưa theo sáu rồng lướt,
Nay chì luyện trăm lần.
Mang ơn muốn báo chủ,
Bắc Yên nguyện dấn thân.
Giương cung dây xanh bắn,
Không ngại cứng kéo căng.
Cưỡi ngựa hay đi săn,
Hai hổ tên xuyên trúng.
Xoay người như sáng qua,
Lưng ngoái hai diều rụng.
Giặc Hồ ba bận than,
Binh pháp nắm trong bụng.
Mấy tướng xông mây khói,
Ngăn ta, che giấu tài.
Thường gặp kẻ kiêu ngạo,
Chặn Tổ Địch vung roi.
Tựa yên ngựa dũng mãnh,
Chí lớn tỏ cùng ai?
Quay xe đành trở về,
Giằng xé, lòng bi ai.
Chẳng gió khó rẽ sóng,
Bên Trường Giang dừng chân.
Gian khổ tiếc bóng xế,
Trăng tròn khuyết ba lần.
Thường lên Kính Đình dạo,
Thông reo ru giấc nồng.
Uyển Khê cùng trăng giỡn,
Xuôi theo nước thuyền không.
Tiền Nhan công hai vạn,
Chỉ tiền rượu là xong.
Uống liền mỗi khi hứng,
Đành làm tiên say mềm.
Qua đây không việc bận,
Bàn Thu thuỷ một thiên.
Ngài từ triều đình tới,
Xứ sông nước bội thu.
Cá muối đầy ngoài chợ,
Lụa vải như khói mù.
Xuống ngựa chẳng khoe phô,
Bầu băng soi sông sáng.
Cụ già mày đốm trắng,
Khen Thái thú hiền lành.
Thường vỗ về giáo hoá,
Xứ Đông Điền hỏi thăm.
Trẻ thơ cưỡi ngựa trúc,
Trước xe hươu đón quan.
Mỉm cười bèn ướm hỏi:
Trời tối, về chưa anh?
Về bên ao cạn chén,
Gảy đàn theo gió thanh.
Khí độ vượt mây thẳm,
So Tạ Diễu xứng cùng.
Lầu cao nhìn biển biếc,
Cổ thụ rủ dây buông.
Chén tử hà Quang Lộc,
Xưa được truyền cho mang.
Kế hay dẹp sa mạc,
Mơ cờ xí vẫn quanh.
Phú quý dần xa cách,
Nguyện xưa đành dở dang.
Tiến cử có lối thẳng,
Nương nhờ bị ngăn đường.
Nhiễu Triều dám dâng sách,
Mong Quách Thái thuyền chung.
Ai bảo dòng nước cạn,
Tưởng trời cách chín trùng.
Chàng Thôi thật ngạo nghễ,
Thoả rượu luận cơ huyền.
Thân vốn dòng công tử,
Anh tài chịu truân chuyên.
Phượng trên cành ngô hót,
Lướt trong gió bay lên.
Đâu biết bầy thực khách,
Gảy kiếm ngắm hồ sen.


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.