子夜秋歌

長安一片月,
萬戶擣衣聲。
秋風吹不盡,
總是玉關情。
何日平胡虜,
良人罷遠征?

 

Tí Dạ thu ca

Trường An nhất phiến nguyệt,
Vạn hộ đảo y thanh.
Thu phong xuy bất tận,
Tổng thị Ngọc quan tình.
Hà nhật bình Hồ lỗ,
Lương nhân bãi viễn chinh?

 

Dịch nghĩa

Một mảnh trăng treo trên thành Trường An,
Nhà nhà đều có tiếng đập áo.
Gió mùa thu thổi không ngừng,
Tất cả đều cái tình gửi tới Ngọc Môn quan.
Không biết ngày nào mới dẹp xong rợ Hồ,
Cho chồng tôi hết phải chinh chiến xa xôi?


Ðây là bài nổi tiếng nhất trong bốn bài Tí Dạ tứ thời ca. Hai câu đầu nói lên cảnh thanh bình ở Trường An, nhưng bao trùm một nỗi buồn do nhà nhà đều có người đi lính xa nhà. Vầng trăng tuy sáng nhưng gợi nỗi niềm lẻ loi và nhớ tới người ở phương xa. Hai câu tiếp theo chuyển sang cảnh chiến tranh. Hai câu cuối nói lên tình cảnh của người đương thời, mong mỏi chiến tranh sẽ sớm chấm dứt. Bài thơ ngắn, bút pháp đơn giản nhưng khéo diễn đạt tâm tình cũng như nếp sống của thời đó.

Tí Dạ là tên một người con gái đời Tấn, làm những bài ca rất bi ai về cảnh chồng tòng quân xa nhà.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 3 trang (24 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Trường An một mảnh trăng ngà,
Tiếng chày đập áo muôn nhà dấy lên.
Gió thu cứ thổi triền miên,
Đưa bao thương nhớ ra miền Ngọc Quan.
Giặc Hồ nào thưở dẹp tan,
Chồng em chẳng phải vượt ngàn chiến chinh.

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lâm trung Phú

Trường An vằng vặc trăng thanh tỏ,
Chày giặt nhà nhà vọng bập bình.
Ngọn gió mùa thu thổi chẳng dứt,
Ngọc Quan giờ chắc ngổn ngang tình !
Ngày nào dẹp được rợ Hồ dữ,
Chồng thiếp xong rồi phận viễn chinh !!

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phù Vân Du Tử

Trường An chỉ một mảnh trăng
Tiếng chày khua vội nghe rằng cũng vang
Gió thu vi vút bên sàng
Gửi tình đến bến Ngọc Quan ấy rồi
Bao giờ bọn giặc hết đời?
Để chàng quay lại cái thời bình an?

Cá trung chân hữu ý
Dục ngữ hốt hoàn vong
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hải Đà

Trường An lẻ bóng trăng côi,
Tiếng chày đập vải buông lơi bốn bề.
Gió thu dìu dặt lê thê,
Chắc từ quan ải lùa về đêm mơ.
Bao giờ hết giặc hung đồ,
Chàng thôi chinh chiến, em chờ bên song.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của (Không rõ)

Chày giặt muôn nhà rộn
Vầng trăng chốn đế kinh
Gió thu còn thổi mãi
Ải Ngọc vấn vương tình
Bao thuở bình xong giặc?
Chồng em hết viễn chinh?

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Trường An trăng một mảnh
Đập vải rộn muôn nhà
Gió thu đưa chẳng ngớt
Tình đến Ngọc quan xa
Bao giờ dẹp hết giặc
Khỏi trẩy lính chồng ta

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hải Đà

Khuya khoắt Trường An trăng lẻ bóng
Tiếng chày chập vải vọng muôn phương
Gió thu dìu dặt thê lương
Hương tình biên ải vấn vương ngút ngàn
Khi nào hết giặc hung tàn
Khải-hoàn-môn đợi chờ chàng... em mơ.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nguyenvandungvicar

Tràng An trăng một mảnh
Tiếng đập áo muôn nhà
Gió thu thổi bất tận
Tình nơi Ngọc Quan xa
Ngày nào bình Hồ rợ
Viễn chinh về chồng ta

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Trường An một phiến trăng vàng,
Vạn nhà đập áo, tiếng vang khắp vùng.
Gió thu thổi chẳng có cùng,
Hướng về cửa Ngọc, đều chung mối tình.
Ngày nào Hồ dẹp, thanh bình,
Chồng em khỏi phải chiến chinh xa nhà...

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhất Nguyên

Trường An riêng một vầng trăng
Vạn nhà đập áo âm thanh vang lừng
Gió thu thổi mãi không ngừng
Ngọc Quan thiếp gửi ân tình tướng quân
Ngày nào bình được Hồ nhân
Chiến trường xếp lại giáp binh chàng về.

Nhất Nguyên
Chưa có đánh giá nào
Trả lời

Trang trong tổng số 3 trang (24 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối