Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
6 bài trả lời: 6 bản dịch
Đăng bởi Vanachi vào 30/12/2006 19:10, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 04/01/2007 17:10

寄崔侍御

宛溪霜夜聽猿愁,
去國長為不系舟。
獨憐一雁飛南海,
卻羨雙溪解北流。
高人屢解陳蕃榻,
過客難登謝眺樓。
此處別離同落葉,
明朝分散敬亭秋。

 

Ký Thôi thị ngự

Uyển khê sương dạ thính viên sầu,
Khứ quốc trường vi bất hệ chu.
Độc liên nhất nhạn phi nam hải,
Khước tiển song khê giải bắc lưu.
Cao nhân lũ giải Trần Phồn tháp,
Quá khách nan đăng Tạ Diễu lâu.
Thử xứ biệt ly đồng lạc diệp,
Minh triêu phân tán Kính Đình thu.

 

Dịch nghĩa

Đêm sương ở suối Uyển nghe tiếng vượn hú mà lòng buồn,
Xa nhà đã lâu như con thuyền không bến buộc.
Thương cho con nhạn bay cô đơn về bến đò phía nam,
Lại muốn hai dòng suối cùng chảy về phía bắc.
Giường xếp của Trần Phồn đóng mở tiếp khách quý,
Khách qua lại khó mà lên được lầu cũ của Tạ Diễu.
Tại nơi này ly biệt giống như lá rụng,
Sáng sáng chia tay tại núi Kính Đình vào mùa thu.


(Năm 753)

Thôi thị ngự là quan theo hầu bảo vệ vua Thôi Tôn Chi.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (6 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của phanlang @www.tvvn.org

Đêm sương suối Uyển vượn kêu sầu
Thuyền neo đất cũ rất xa xôi
Nhạn bay nam hải thương thân thế
Suối hướng về xưa đất bắc trôi
Ngã lưng tri kỷ đem giường xuống
Du khách khó lên Tạ Diễu lầu
Miền ấy chia tay mùa lá rụng
Tản lạc vào thu khuất núi sâu.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Văn Phong

Khe nước đêm sương tiếng vượn buồn,
Rời quê buồm ngán cứ bon bon.
Riêng thương chiếc nhạn về nam lướt;
Sực muốn hai khe rẽ bắc tuôn.
Kẻ quý nhiều phen giường hạ đón;
Khách qua mấy nỗi bước cao vươn.
Đây nơi ly biệt rơi cùng lá,
Sớm sớm vèo bay trươc Kính Sơn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đinh Vũ Ngọc

Vượn khóc đêm sương xứ Uyển khê
Như thuyền không buộc mãi xa quê
Nhạn đành lẻ một phương nam đến
Suối chẳng chung đôi đất bắc về
Hạ chỏng Trần Phồn còn lắm kẻ
Leo lầu Tạ Diễu khó trăm bề
Nơi đây lá rụng cùng chia biệt
Núi Kính Đình thu vẫn cách ly

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Đêm sương đất Uyển vượn kêu sầu
Xa xứ thuyền trôi chẳng định đâu
Cánh nhạn về nam sao chỉ một
Dòng khe lên bắc lại thêm hai
Lầu cao Tạ Diễu khôn mời khách
Giường cũ Trần Phồn biết đón ai
Ly biệt nơi đây mùa lá rụng
Núi thu xa cách tháng năm dài

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Đêm sương ở Uyển Khê vượn khóc
Xa nhà lâu trên chiếc thuyền trôi
Đi nam thương nhạn đơn côi
Dòng khe về bắc chia đôi hai đường
Trần Phồn đãi khách giường khép mở
Lầu khó lên Tạ Diễu còn kia
Lá rơi xem tựa cách chia
Kính Đình thu tới, xa lìa tại đây.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Đêm sương suối Uyển vượn kêu sầu,
Thuyền không bến xa nhà đã lâu.
Về nam thương cho nhạn bay lẻ,
Chảy về phía bắc suối dòng sâu.
Trần Phồn đóng mở giường tiếp khách,
Tạ Diễu khách khôn lên lầu cũ.
Ly biệt nơi này như lá rụng,
Chia tay Kính Đình sáng vào thu.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời