14.00
Thể thơ: Cổ phong (cổ thể)
Thời kỳ: Thịnh Đường
3 bài trả lời: 3 bản dịch
Đăng bởi tôn tiền tử vào 31/01/2015 00:09

登高丘而望遠海

登高丘,
望遠海,
六鰲骨已霜,
三山流安在?
扶桑半摧折,
白日沉光彩。
銀台金闕如夢中,
秦皇漢武空相待。

精衛費木石,
黿鼉無所憑。
君不見,
驪山茂陵盡灰滅,
牧羊之子來攀登。
盜賊劫寶玉,
精靈竟何能?
窮兵黷武今如此,
鼎湖飛龍安可乘!

 

Đăng cao khâu nhi vọng viễn hải

Đăng cao khâu,
Vọng viễn hải,
Lục ngao cốt dĩ sương,
Tam sơn lưu an tại?
Phù tang bán tồi chiết,
Bạch nhật trầm quang thái.
Ngân đài kim khuyết như mộng trung,
Tần Hoàng, Hán Vũ không tương đãi.

Tinh vệ phí mộc thạch,
Ngoan đà vô sở bẵng.
Quân bất kiến,
Ly sơn, Mậu Lăng tận khôi diệt,
Mục dương chi tử lai phan đăng;
Đạo tặc kiếp bảo ngọc,
Tinh linh cánh hà năng?
Cùng binh độc vũ kim như thử,
Đỉnh hồ phi long an khả thừa!

 

Dịch nghĩa

Lên gò cao,
Ngóng biển xa,
Thấy sáu con ngao đội núi đã chết chỉ còn xương phủ trong sương,
Ba núi thần tiên ở trôi về đâu rồi?
Cây phù tang héo chết một nửa,
Vì ánh mặt trời đã lặn mất.
Đài bạc cửa vàng nơi tiên cảnh chỉ như trong mộng thôi,
Tần Thuỷ Hoàng và Hán Vũ Đế trông chờ suông.

Chim thần tinh vệ uổng công tha gỗ đá lấp biển,
Con ngoan và con đà mất chỗ nương tựa.
Bạn chẳng biết,
Lăng vua Tần trên núi Ly và lăng vua Hán ở Mậu Lăng đã thành tro bụi,
Mặc dê con của bọn mục đồng leo lên gặm cỏ.
Trộm cướp đã lấy đi ngọc quý,
Hồn thiêng sao chẳng làm gì được chúng?
Nay lính hạng bét là tôi chán ngán nghề võ là vì thế,
Chỉ đúc đỉnh bên hồ mà cũng thành tiên cưỡi rồng bay đi sao!


Lý Bạch viết bài này ngụ ý chê cười thói mê tín của Tần Thuỷ Hoàng và Hán Vũ Đế.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Lên gò cao,
Ngóng biển xa.
Sáu ngao xương cốt mờ sương phủ,
Ba núi thần tiên giạt chốn nào?
Một nửa cây phù tang chết héo,
Vì vầng dương lặn mất nơi đâu.
Cửa vàng, đài bạc còn là mộng,
Hán Đế, Tần Hoàng vọng hảo sao.

Tinh vệ uổng công tha gỗ đá,
Đà ngoan chẳng có chốn nương vào.
Bạn chẳng biết,
Núi Ly, lăng Mậu thành tro bụi,
Mục tử thả dê gặm cỏ đầy.
Trộm cướp lấy đi bao ngọc quý,
Hồn thiêng vua chúa quản chi nay?
Lính quèn tôi chán chê nghề võ,
Đúc đỉnh, cưỡi rồng bay hẳn hay!

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Lên gò cao, biển xa trông ngóng:
Xương sáu ngao chất đống từ lâu
Thần tiên ba núi về đâu?
Cây phù tang héo, chết rầu nửa thân
Vì mặt trời đã dần lặn mất
Đài bạc vàng trong giấc mộng thôi
Thuỷ hoàng, Vũ đế trông hoài
Chim thần Tinh vệ uổng tài lấp sông
Ngoan và đà mất không còn chỗ
Bạn biết chăng những thổ lộ này:
Lăng Tần, lăng Mậu tro bay
Dê cừu bọn trẻ leo đầy lên trên
Trộm cướp đã lấy viên ngọc quý
Hồn thiêng vua nào có làm gì
Lính tôi nghề võ bỏ đi
Bên hồ đúc đỉnh, có khi cưỡi rồng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Lên lầu cao
Trông biển cả
Ba núi không còn nữa
Cây phù tang héo rồi
Bóng mặt trời đã úa
Cửa vàng đài bạc tựa giấc mơ
Hán Vũ Tần Hoàng tìm đâu nữa
Tinh Vệ phí gỗ đá
Ngoạn đà mất chỗ nương
Anh chẳng thấy
Ly Sơn Mậu Lăng thành tro bụi
Hoá thành bãi cỏ của dê con
Đạo tặc cướp ngọc quý
Hồn thiêng sao chẳng ngăn
Chinh chiến liên miên nay lại thế
Đúc đỉnh thành tiên được cỡi rồng

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời