Mặt trời loé lên tia lửa cuối chiều
ngày biền biệt đi
con gà ngóng cổ
cố mãi chẳng nên tiếng gáy
mặt người gùi bóng
thắp mùa âm ỉ than tro…
đêm,
ngoảnh lại sau lưng tiếng thét gào trống rỗng
tưởng chẳng thể nào xua được bình yên
giọng nói thân quen lùi về quá khứ
tiếng cồng chiêng đã khô sau mùa lễ hội
côn trùng ru điệu ca buồn
không em
không tôi…
tháng đã lăn qua
năm cũng chảy dần
mảnh vườn vun trồng mẹ rừng đã lấy
trời xuống ngang lưng
trăng tỏ mặt hình
tôi chảy thân mình về nơi bắt bóng
dư hương em trao lạnh màn trăng mỏng
men cay, rượu nồng
chẳng thể nào say…
nhiều khi tình cờ, gặp quá khứ đưa tay mà không với tới
mặt trời cũng buồn chẳng rọi phía bờ tôi
đêm, trằn trọc, ẩn hiện gương mặt khô cằn
khóc ngất mấy mùa trăng
tôi bắt bóng mà hình đi biền biệt
trong cơn mơ, giật mình đưa tay úp mặt
đống than tàn ủ lửa xa xôi…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.