Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lê Tuân » Sau cùng là Mẹ lớn hơn (2024)
Đăng bởi Lê Tuân vào Hôm qua 15:18
Chẳng chịu rót vào ly thuỷ tinh
bình trà nóng
ngóng cốc sành
nơi lạnh nơi không
ống kính tròn
ảnh tứ giác
vì đâu
ngơ ngác đời nhau
tay thuận bảo
mi lười lắm
việc gì cũng đẩy hết cho ta
tay kia
cười nói
trừ khi hoan lạc
giường sang trọng rồi
sao giấc ngủ chẳng ngon
hay mi còn chưa sang trọng
mái và tường dỡ rồi
sao vẫn vướng
hay quanh đây còn bị thương
con bò ăn cỏ, không ăn đất
hỏi sao, nó Aum lên một tiếng
mất điện
bạn hiền ơi
đôi môi gần trái tim là thế
chuyện kể rằng lâu lắm hai đứa chưa đến hôn nhau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.