Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lê Tuân » Sau cùng là Mẹ lớn hơn (2024)
Đăng bởi Lê Tuân vào Hôm qua 16:27
Duyên, gia đình danh giá
trời ạ
ta
thân tang bóng tử
này giấy bút
này tôi đã sẵn
em hãy viết gì đi
hỡi bản nhạc hay của anh
khi cuộc chiến bên trong chưa dừng lại
mong gì
cuộc chiến bên ngoài chấm dứt
đại lộ vô cùng không vạch kẻ
lái xe nào cũng biết
cái chết luôn đúng làn đường, sự sống thì không
trong này
có giống ngoài kia
đi đâu mà để trang bìa mênh mông
áo lay động
chắc gì là có
cây lúa chào bé nhỏ điêu linh
đâu chờ phong thánh cuộc tình
đến đây
xếp lại đội hình rồi đi
bên kia tấm kính
từ bi
bên này sương khói chắc gì ai lau
tôi còn đất nước đớn đau
thì em ở lại
mùa sau hãy về
ơi
lưng ngựa tương đối
ngồi suốt bấy lâu
khởi đầu chẳng vâng lời ta
kết thúc ghé chơi nhà vô thể
người biên kịch cho bầu trời bảo thế
nơi đây
tích luỹ điều gì
khi châu ngọc không còn là của quý
hào nhoáng
có làm ta choáng ngợp
cũng tan theo tia chớp cuối trời
đôi giày cũ
đến lúc quá chật
sỏi đá trật chân
mỗi người
một tinh cầu chiếu mệnh
xứ sở buồn biết chiếu vào đâu
dấu yêu tôi
chọn em người thừa kế
chừng nào em làm thế với tôi
gần đến chưa
chỗ không còn đi chung nữa
sao nghe thưa thớt thế này
đứa trẻ bạc đầu chưa một lần hoan lạc
lạnh lùng đêm
về đứng gác quê hương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.