Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Từ khoá: thơ tự do (193)
Đăng ngày 10/07/2025 06:25, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 15/07/2025 20:01, số lượt xem: 318

“Cha mẹ nuôi con bằng trời, bằng bể,
Con nuôi cha mẹ, con kể từng ngày.”

(ca dao)

Có ai đong được công nuôi nấng
Cha lưng còng gánh cả trăng lên
Mẹ bới đất trời tìm hạt nắng
Ủ vào xương thịt những mông mênh.

Con lớn dần qua từng hơi thở
Mắt cha mòn, tay mẹ rạn khô
Bát cơm trắng là ngần ấy nhớ
Tiếng ru xưa giờ lạc xó bờ.

Rồi con đi, mùa xa rộng quá!
Tiếng gọi nhà nghe chậm chân quen
Tháng lương gửi ngày chia xa bóng mẹ
Lá rơi ngoài ngõ chẳng ai xem.

Có đêm thức trắng vì con sốt
Mẹ ngồi quạt gió đến canh tàn
Cha đổ mồ hôi lo hồi hộp
Sợ mai con đói giữa trần gian.

Rồi tháng năm đổ vèo qua mắt
Áo vá bao lần vẫn chưa xong
Con lớn, con chia tay mảnh đất
Nơi xưa mẹ đợi dưới hàng bông.

Cha mẹ sống như sương sầu bên lối
Rất nhẹ thôi nhưng thấm cả đời
Còn con, tính từng viên thuốc mỏi
Mà không hay nước mắt mặn tuôn rơi.

Một ngày nọ, bàn tay đã lạnh
Câu “cha ơi” lạc giọng trong nhà
Trăm công dưỡng chẳng bằng nuôi nấng
Mới hay đời thiếu mẹ, thiếu cha.