Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Mênh mông một ánh trăng tan
Đợi người qua bến đã tàn xuân xanh
Ru hồn một cõi quẩn quanh
Hoá ra chỉ có phong phanh chữ buồn.

Rồi ngày xa cánh chuồn chuồn
Mây chiều khuất tận suối nguồn hư vô
Phong du lãng khách nơi mô?
Muôn hoa đẹp lắm sương tô thái bình.

Một đi, một dứt chữ tình
Thương nhau không hết giữ gìn còn đâu
Mai sau chân bước qua cầu
Còn chi hỡi những đêm sâu nguyệt cầm?