Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nắng tàn xế buổi chiều hôm,
mẹ ra giặt áo thằng con mới về.
Áo này giũ bụi sơn khê,
nghe trong tâm khảm ê chề vết thương.

Bàn tay gầy xát trăm đường,
vết màu sâu thẳm vẫn vương tháng ngày.
Mẹ ngồi lặng bóng heo may,
hỏi người có thấy đời này buồn không?

Chiều nghiêng bóng nắng qua đồng,
con đi đánh giặc cứu đồng bào ta.
Tin sầu trút gió phương xa,
xanh xao thấu cảm bao la kiếp người.

Con im chẳng nói một lời,
chỉ nghe lệ đắng rơi trên áo già.
Trời nghiêng xuống nỗi xót xa,
mẹ còn giặt mãi bao tà chiến y...