Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đêm về chợt thấy mô côi,
tiếng chim lạc nhánh rã rời bay xa.
Trăng treo một dải hiên nhà,
nhớ ai như thể phôi pha kiếp người?

Mẹ ngồi khâu áo tả tơi,
còn tôi khâu lại một thời chớm đau.
Gió hun hút thổi trên đầu...
Mà nghe tê tái dưới màu tóc xanh.

Ai ơi có nhớ có đành?
Mà tôi vẫn gọi loanh quanh cõi buồn.
Chân quen gõ nhịp hoàng hôn
mà tim lạc giữa linh hồn chiêm bao.