Thơ thành viên » Lê Thanh Hoàng Phúc » Trang thơ thành viên » Đen
Cô đơn tôi bỗng thấy thẫn thờ,
Bỗng nghìn cảm xúc, lấy làm thơ,
Nghĩ tới ngày đi, tôi bơ phờ,
Bị kẹt cảm xúc chẳng thể lơ.
Cô đơn tôi thường bảo quen rồi,
Quen rồi không phải là tôi chai,
Đến ngày lên xe quê nơi xứ lạ,
Vô thức tôi vạ mồm “cô đơn”…
Còn đâu hỡi chiếc giường, hơi ấm,
Còn đâu hỡi căn phòng “bê tha”,
Còn đâu hỡi căn nhà tiện ích,
Còn đâu… hỡi gia đình tôi yêu…
“Bạn bè” xung quanh tôi chẳng thiếu,
Chỉ cần đến hẹn là lại lên,
Buồn thay tôi vẫn luôn thấy thiếu,
Thấy cô đơn, mặc vạn người bên tôi.
Không phải không quý người bạn tốt,
Ở cùng không phải là không vui,
Chỉ là…
…tôi nghĩ chắc ai cũng sẽ biết,
Cảm giác “người nhà” và “người ta”.
Bạn bè xung quanh tôi chẳng thiếu,
Cùng nhau nương tựa nhiều chông gai,
Giờ đây, nơi xa quê, xứ lạ,
Cùng nhau và cũng chẳng cùng nhau.
Cô đơn tôi bỗng thấy thẫn thờ,
Bỗng nghìn cảm xúc, lấy làm thơ,
Nghĩ tới ngày đi tôi bơ phờ,
Vẫn kẹt cảm xúc chẳng thể lơ.
Đà Lạt - 1/8/2024
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.