Thơ thành viên » Lê Thanh Hoàng Phúc » Trang thơ thành viên » Đỏ Xám
Trong màn đêm không ngừng tự lớn,
Tôi lặng tâm một mình tự khóc,
Xa màn đêm bầu trời toả sáng,
Tôi nhìn xa, chờ đợi trời tới.
Sao màn đêm không ngừng tự lớn,
Tôi ngồi đây tâm hồn rạn nứt,
Mong trời kia dang vòng rộng đón,
Tôi chờ anh… nhưng tình chả tới.
Yêu là sao, sao lại buồn thế,
Anh là ai sao nặng tình thế,
Sao người ta bảo tình đẹp lắm,
Tôi ngồi đây nhìn người hạnh phúc.
Yêu là sao, sao là hạnh phúc?
…Yêu là đau, cuộc đời mày đó.
Nhưng tại sao trong vạn người ấy,
…lại là tao, tâm hồn rạn nứt.
Anh là ai, trong vạn người ấy,
Sao chọn tôi, một mục đích tới,
Dang vòng tay, nhưng trời mù tối.
Không cần đâu… hồn đủ tối rồi.
Ôi trời kia, sao lại toả sáng,
Cho hồn tôi hy vọng mỗi tối,
Mong tình yêu một ngày sẽ đến,
Nhưng lại cho một vàn thổn thức…
Đà Lạt - 30/1/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.