Thơ thành viên » Lê Thanh Hoàng Phúc » Trang thơ thành viên » Đỏ Xám
Trớ trêu thay kẻ mù sắc xanh đỏ,
Mang hạnh phúc trao đi cho người thương,
Hy vọng và cố gắng đến kiệt sức,
Làm mọi điều chỉ để người được vui.
Trớ trêu thay nhận lại toàn đau khổ,
Dẫu có thế, vẫn không ngừng cho đi,
Kể cả khi người bảo người thấy tiếc,
Việc tôi dần đánh mất cả thanh xuân.
Trớ trêu thay người xem tôi “bạn tốt”,
Nhưng không thể xem tôi tựa người yêu,
Người cũng buồn khi thấy tôi vật vã,
Cũng muốn giúp nhưng chẳng biết làm sao.
Thôi!
Trớ trêu vậy cũng chẳng làm sao nữa.
Đành mong người cho tương lai sắp tới,
Khi không thể nhận lấy hạnh phúc tôi,
Nếu ghét thấy tôi chịu cảnh vật vã,
Vậy hãy hạnh phúc, đừng để tổn thương!
Đà Lạt - Sau ngày 29/8/2022 (Là phần tiếp theo của bài “Sắc tím”)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.