Thơ thành viên » Lê Thanh Hoàng Phúc » Trang thơ thành viên » Đen tuyền
Trời đen tối, mây bay che nguyệt,
Đèn đường tắt, ngã tư không người,
Đôi mắt ấy nhìn xa, vô hồn,
Xác tồn tại, bơ vơ không hồn.
Trong màn đêm, bước chân một người,
Cứ đi chậm… đi chậm… đi đều…
Nghe tiếng ca và lời thầm thì,
Đi đang đều, thì ai ôm mình…?
Một cái ôm không ấm, không nặng,
Hồn tựa xác tìm ánh mặt trời,
Đi càng xa… càng xa… càng mệt,
Xác nằm mãi mãi, chờ đón bình minh.
“Trời sắp sáng rồi… cố lên nào”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.