Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Một vụng Bàn Than vành vạnh tròn,
Tư mùa nước chảy chẳng hay mòn.
Lòng bòng vó cất bên kia bãi,
Đủng đỉnh chày đâm mái nọ non[1].
Cắm, nhổ đầu ghềnh sào mấy cỗi,
Nhấp nhô mặt nước đá hai hòn.
Ngư ông đưa đẩy khoan thì nhặt,
Nhân nhẩn[2] triều lên nước dẫy con[3].


"Bàn Than" theo "Minh đô sử" của Lê Trọng hàm, là Bình Than (huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương).

Chú thích:
[1]
Cối nước giã gạo ngày xưa.
[2]
Nhởn nhơ.
[3]
Đầy con nước.