Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Danh lừng thiên cổ đã nên biều[1],
Bỡ ngỡ[2] huy quang[3] mọi mọi chiều.
Cảnh vật này này đồ[4] lãng uyển[5],
Cung tường ấy ấy áng vân tiêu[6].
Là tuôn doành quế màu lai láng,
Gấm trải đường hoa khách dập dìu.
Cấu[7] được anh uy hằng dức dậy[8],
Thửa công đức ấy biết bao nhiêu.


Tiêu đề bằng chữ Hán, nghĩa là: Thơ đề quán Trấn Vũ.

Nguyên chú: Nước Việt ta buổi đầu lập ra kinh đô, dựng nên quán Trấn Vũ ở phía bắc Hoàng thành, để làm đứng đắn ngôi vị mà giữ vững gốc nền cho nước. Xem xét hình thắng thì thấy sông ngòi bao quanh, ao hồ soi lấp lánh. Ngắm nhìn cảnh trí thì thấy hoa xuân tươi thắm, trăng thu rọi lung linh. Thâu tóm muôn điều tốt lành sầm uất, tụ hội trăm thứ linh thiêng rực rỡ. Mây ngũ sắc quấn quýt bao quanh, của thất bảo sáng soi lớn rộng. Xum xuê thay, rậm rạp thay; thực là động trời nơi dương thế vậy. Ta từng trân trọng cảnh đẹp, kính ngưỡng ngôi cao. Tình cung kính bật ra thành lời, ngẫu nhiên làm được bài thơ quốc âm, tiện thể tán dương đức thịnh vậy.

Bài thơ được chép trong Ngự đề Thiên Hoà doanh bách vịnh thi tập, ký hiệu AB.544, của Trịnh Căn, và cũng được chép trong Hồng Đức quốc âm thi tập, ký hiệu AB.292, Thư viện Viện Nghiên cứu Hán Nôm.

Quán Trấn Vũ hiện nay gọi là đền Quán Thánh ở Hà Nội. Đại Nam nhất thống chí chép: Quán Trấn Vũ thờ Huyền Thiên Chân Vũ đại đế, tượng bằng đồng, cao 8 thước 2 tấc, chu vi 8 thước 7 tấc, trọng lượng 6.600 cân, tay phải cầm thanh kiếm chống lên mình con rùa, có con rắn vòng quanh. Nguyên tên là Trấn Vũ quán, Minh Mệnh cho đổi tên là Chân Vũ quán, sai quan kính tế và cúng một tấm áo lụa tơ vàng. Thiệu Trị khi Bắc tuần (1842) lại cúng một tấm áo tơ màu vàng nữa.

Trấn Vũ quán ( 21.043,105.837): Đền Quán Thánh tên chữ là Trấn Vũ quán 鎮武觀, là đền thờ Huyền Thiên Trấn Vũ, là một trong bốn vị thần được lập đền thờ để trấn giữ bốn cửa ngõ thành Thăng Long khi xưa (Thăng Long tứ trấn), nằm ở cạnh Hồ Tây, được khởi dựng năm 1012 đời Lý Thái Tổ (1010-1028). Quán là nơi hành đạo trong Đạo giáo, tương tự như chùa trong Phật giáo. Nơi đây cũng từng là một trong bốn Đạo quán lớn của Đạo giáo ở Thăng Long. Năm 1840, vua Minh Mạng khi ra tuần thú Bắc Thành cho đổi tên đền thành Chân Vũ quán 真武觀, nhưng bức hoành trong bái đường vẫn ghi là Trấn Vũ quán 鎮武觀. Hiện nay đền nằm ở góc giao giữa đường Thanh Niên và phố Quán Thánh, quận Ba Đình, Hà Nội. Trong đền có quả chuông đúc năm 1677 cùng một lúc với tượng đồng Trấn Vũ. Mặc dù đây là một đạo quán và cũng là đền thờ, nhưng một số người còn quen gọi là chùa (tự) hay miếu. Nhiều người còn gọi nhầm là đền Quan Thánh, chữ thường được người Trung Quốc dùng để chỉ đền thờ tướng Quan Vũ (tức Quan Vân Trường) nhà Thục Hán.

Nghi môn đền Quán Thánh đầu thế kỷ 20
Hình: Nghi môn đền Quán Thánh đầu thế kỷ 20

Đền Quán Thánh ngày nay
Hình: Đền Quán Thánh ngày nay



Chú thích:
[1]
Từ cổ, có nghĩa nổi tiếng.
[2]
Chỉ vẻ đẹp khiến mọi người phải bỡ ngỡ.
[3]
Rực rỡ.
[4]
Bức tranh. Bản hiệu A.587, Khâm định thăng bình bách vịnh, phiên là “hồ”.
[5]
Chỗ tiên ở.
[6]
Tức thiên đình.
[7]
Cấu tạo nên, gây dựng nên.
[8]
Náo nức, vang động. Cũng có thể đọc là “đức dấy”.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]