Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Vốn ở lâu đài đã bấy nay,
Khi lên dễ khiến thế gian say.
Lưng in chính trực mười phân thẳng,
Dạ vẫn hư linh[1] một tiết[2] ngay.
Động sóng, tuôn mây khi chán miệng,
Nghiêng trời, lệch đất thuở buông tay.
Dưới từ nội[3] lục trên đền đỏ,
Ai chẳng quen hơi mến đức này.


Chú thích:
[1]
Tức hư không.
[2]
"Văn đàn bảo giám" chép là "tiếng".
[3]
"Văn đàn bảo giám" chép là "dã".


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]