Thơ » Việt Nam » Tây Sơn » Lê Lương Thận
Đăng bởi tôn tiền tử vào 19/01/2026 22:04
我越號稱文獻。自丁氏建國以來與北朝通好,使命往必以有名士大夫充其選。故其禮文之交際,書札之酬答,應對之明辨與沿途所歷之詩篇吟詠,往往爲北朝縉紳起敬。
夫學者莫先乎養氣,能養吾浩然之氣則應世酬物運之而有餘。故以小事大禮也。惟吾以剛方不撓之氣臨之,不以小自墮,則吾之氣常伸,而凡吾平日之所得所聞皆可隨事而應栽,斯前朝名卿鉅公所以能重國體而不忝文獻之名者在此。
皇朝嘉隆元年歲壬戌,天下大定,奉駕禦昇龍城,首擇使臣將命講舊典也。晉齋黎公特以兵部尚書充求封正介是行也,侈舊邦之崇,稱創新封之國號,事體尤重,皇朝使命第一科。公以是年十一月持節往,以次年十二月,與天朝敕封欽命使偕來,雖仗韾靈事有成議而公之幹旋國事在行,實狀歷歷可稽也宏故能於人之所難者易之。自出疆至復命計月十有四,得詩凡七十餘首。今讀其詩雍容不迫,一本之以溫柔敦厚之意,形於咨嗟嘆詠之間,不假雕琢而其氣自充,直可繼前徽而後光國體。吾夫子所謂『誦詩三百篇,使於四方,可以不辱君命』。公其有得於詩之教歟?抑愚又有說焉,文章天地之元氣,得之者其氣直與天地同流。故夫四時順序雨露霑濡,天之文也;江河流潤,山岳蘊藏,地之文也;彌綸旋幹於其間以參贊化育之所不及者,人之文也;豈直爭奇閗艷於尺幅之際哉?公少年英豪明於大義,羈靮從君,以及強仕惟能淨濟艱難輔成大業,爲開創中興名臣又閱歷千萬里程途完濟國事,其爲文也,孰大非其氣之不淄不磷者安得有此?今當兵革既息四海向平尤有望於公者,上爲德下爲民,人才之未薦者,明揚之善政之未立者,贊行之事之利於國家者,無不爲之。乘紳正笏不爲威武所屈,不爲群議所搖,以措天下於泰山之安,立千萬年不朽之事業,斯之謂經天緯地之文。夫是則我南交之文獻不獨北朝所取重而文獻之澤及於國人,將使史氏書之,後人歌誦之,乘之,金石而無窮者詩云,乎哉余小子雖駑鈍請執筆從事於斯是爲序。
旹嘉隆六年歲在丁卯仲秋既望晚生清華玉山翰林院制誥黎良慎拜書于京畿。
Ngã Việt hiệu xưng văn hiến, tự Đinh thị kiến quốc dĩ lai, dữ bắc triều thông hiếu, sứ mệnh vãng tất dĩ hữu danh sĩ đại phu sung kỳ tuyển. Cố kỳ lễ văn chi giao tế, thư trát chi thù đáp, ứng đối chi minh biện dữ diên đồ sở lịch chi thi thiên ngâm vịnh, vãng vãng vi bắc triều tấn thân khởi kính.
Phù học giả mạc tiên hồ dưỡng khí, năng dưỡng ngô hạo nhiên chi khí tắc ưng thế thù vật vận chi nhi hữu dư, cố dĩ tiểu sự đại lễ dã. Duy ngô dĩ cương phương bất nạo chi khí, lâm chi, bất dĩ tiểu tự đoạ, tắc ngô chi khí thường thân, nhi phàm ngô bình nhật chi sở đắc sở văn giai khả tuỳ sự nhi ứng tài, tư tiền triều danh khanh cự công sở dĩ năng trọng quốc thể nhi bất thiểm văn hiến chi danh giả tại thử.
Hoàng triều Gia Long nguyên niên tuế Nhâm Tuất, thiên hạ đại định, phụng giá ngự Thăng Long thành thủ trạch sứ thần tương mệnh giảng cựu điển dã. Tấn Trai Lê công đặc dĩ binh bộ thượng thư sung cầu phong chính giới thị hành dã, xỉ cựu bang chi sùng xưng, sáng tân phong chi quốc hiệu, sự thể vưu trọng, hoàng triều sứ mệnh đệ nhất khoa, công dĩ thị niên thập nhất nguyệt trì tiết vãng dĩ thứ niên thập nhị nguyệt, dữ thiên triều sắc phong khâm mệnh sứ giai lai, tuy trượng thanh linh sự hữu thành nghị, nhi công chi cán tuyền quốc sự tại hành, thực trạng lịch lịch khả kê dã hoành cố, năng ư nhân chi sở nan giả dị chi. Tự xuất cương chí phục mệnh kế nguyệt thập hữu tứ, đắc thi phàm thất thập dư thủ. Kim độc kỳ thi, ung dung bất bách, nhất bản chi dĩ ôn nhu đôn hậu chi ý, hình ư tư ta thán vịnh chi gian, bất giả điêu trác nhi kỳ khí tự sung, trực khả kế tiền huy nhi hậu quang quốc thể. Ngô phu tử sở vị, “tụng thi tam bách thiên, sứ ư tứ phương, khả dĩ bất nhục quân mệnh”. Công kỳ hữu đắc ư thi chi giáo dư? Ức ngu hựu hữu thuyết yên, văn chương thiên địa chi nguyên khí, đắc chi giả, kỳ khí trực dữ thiên địa đồng lưu. Cố phù tứ thời thuận tự vũ lộ triêm nhu, thiên chi văn dã; giang hà lưu nhuận, sơn nhạc uẩn tàng, địa chi văn dã; di luân tuyền cán ư kỳ gian dĩ tham tán hoá dục chi sở bất cập giả, nhân chi văn dã; khởi trực tranh kỳ đấu diễm ư xích bức chi tế tai? Công thiếu niên anh hào, minh ư đại nghĩa, ki đích tùng quân, dĩ cập cường sĩ, duy năng tịnh tế gian nan, phụ thành đại nghiệp, vi khai sáng trung hưng danh thần, hựu duyệt lịch thiên vạn lý trình đồ, hoàn tế quốc sự, kỳ vi văn dã, thục đại phi kỳ khí chi bất truy bất lân giả, an đắc hữu thử? Kim đương binh cách ký tức, tứ hải hướng bình, vưu hữu vọng ư công giả, thượng vi đức hạ vi dân, nhân tài chi vị tiến giả, minh dương chi thiện chính chi vị lập giả, tán hành chi sự chi lợi ư quốc gia giả, vô bất vi chi. Thừa thân chính hốt bất vị uy vũ sở khuất, bất vị quần nghị sở dao, dĩ thố thiên hạ ư thái sơn chi an, lập thiên vạn niên bất hủ chi sự nghiệp, tư chi vị kinh thiên vĩ địa chi văn. Phù thị tắc ngã Nam giao chi văn hiến bất độc Bắc triều sở thủ trọng, nhi văn hiến chi trạch cập ư quốc nhân, tương sứ sử thị thư chi, hậu nhân ca tụng chi, thừa chi kim thạch nhi vô cùng giả. Thi vân, Hô tai dư tiểu tử tuy nô độn, thỉnh chấp bút tùng sự ư tư thị vi tự.
Thời Gia Long lục niên tuế tại Đinh Mão trọng thu ký vọng, vãn sinh Thanh Hoa Ngọc Sơn Hàn lâm viện chế cáo Lê Lương Thận bái thư vu kinh kỳ.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 19/01/2026 22:04
Nước Việt ta hiệu xưng là nước văn hiến, từ khi nhà Đinh dựng nước đến nay, giao hảo với Bắc triều, sứ giả qua lại, ắt dùng những bậc danh sĩ, đại phu. Bởi thế, việc giao tiếp lễ nghĩa, thù đáp thư từ, ứng đối bàn luận cùng với việc ngâm vịnh thơ ca trên đường đi sứ thường khiến cho nhân sĩ Bắc triều sinh lòng kính ngưỡng.
Phàm việc học, không gì trước tiên bằng việc dưỡng khí, một khi có thể dưỡng được cái khí hạo nhiên của mình thì việc ứng xử ở đời, giao tiếp với người, tốt đẹp có thừa, nên việc nhỏ mà lễ lớn. Riêng tôi lấy cái khí cứng rắn bất khuất mà xử việc thời không vì chuyện nhỏ mà tự hạ mình, bởi khí của tôi thường buông thả mà bình sinh có được kiến văn và sở đắc đều do tuỳ sự mà ứng đối. Đó là lý do các bậc công khanh tiếng tăm ở tiền triều biết trọng quốc thể mà không phạm tới cái danh văn hiến.
Năm Nhâm Thân, Gia Long nguyên niên triều ta, thiên hạ đại định, phụng giá đến thành Thăng Long tuyển chọn sứ thần để phụng mạng xem xét cựu điển. Ông Lê Tấn Trai làm chức Binh bộ thượng thư sung làm chánh sứ phái đoàn cầu phong. Phải giữ tôn xưng của nước cũ, lại cầu phong quốc hiệu mới, sự việc vô cùng trọng đại, vì hoàng triều mà đi sứ lần thứ nhất. Tháng 11 năm ấy, ông cầm cờ tiết mà đi, cho đến tháng 12 năm sau, khâm mệnh sứ của thiên triều sang sắc phong, tuy cậy uy thanh, bàn bạc sự việc nhưng ông vẫn làm tròn quốc sự trong chuyến đi sứ, việc làm, thực trạng rành rành có thể kê khảo. Ông khí khái lỗi lạc, chất chứa thì to lớn, phát ra thì xa rộng, nên có thể làm dễ dàng những việc mà người ta thấy là khó. Lúc xuất sứ đến phục mệnh chừng hơn mười bốn tháng mà thơ đến hơn bảy chục bài. Nay đọc thơ ông, ung dung thong thả, suốt tập đều lấy ý ôn, nhu, đôn, hậu, hình ảnh nằm trong lời ngâm vịnh thở than, không tì vết chạm trổ mà khí thơ tự đầy tràn, thật có thể kế thừa tiền nhân mà làm rạng rỡ quốc thể. Phu tử nói rằng: đọc Thi ba trăm bài xuất sứ bốn phương có thể không làm nhục quân mệnh. Phải chăng ông được lời dạy ấy từ Thi chăng? Tôi ngu muội lại nghe nói rằng, văn chương là nguyên khí của trời đất, người được khí ấy có thể sống cùng trời đất. Thế nên, bốn mùa hoà thuận, mưa móc thấm nhuần, là văn của trời; sông suối chảy trôi, núi non uẩn tàng là văn của đất; tổ chức xếp đặt ở giữa để tham tán những điều bất cập của tạo hoá là văn của người; há đâu cứ tranh kỳ lạ, khoe đẹp đẽ trong khoảng thước tấc mà thôi? Ông thuở nhỏ đã có chí anh hào, làm sáng đại nghĩa, ruổi ngựa theo vua cho đến khi lớn lên làm quan thì có thể vượt mọi gian nan phò giúp thành đại nghiệp, là bậc danh thần khai sáng nền trung hưng, lại trải đường xa ngàn dặm để hoàn thành việc nước, ấy là văn vậy, còn gì lớn hơn? Nếu không phải là người có khí độ trôi chảy không ngừng thì làm sao có được như vậy. Nay binh lửa đã ngừng, bốn phương bình lặng, điều mà trông mong nhất ở ông, là trên vì đức nghiệp, dưới vì dân, nhân tài chưa được tiến cử; nền chính trị tốt đẹp chưa làm cho rạng rỡ; giúp đỡ những việc làm có lợi cho nước nhà, thì không việc gì mà không làm, khi làm quan cầm hốt thì chẳng vì uy vũ mà khuất phục, chẳng vì lời bàn nghị mà dao động, vì lo toan thiên hạ vững vàng như núi Thái, sự nghiệp bất hủ muôn năm, ấy gọi là văn của trời ngang đất dọc. Đó là văn hiến của đất Nam ta, chẳng riêng gì bên Bắc triều mới có, nên văn hiến thấm nhuần đến cả mọi người trong nước khiến cho những nhà viết sử đời sau ca tụng vâng theo, cái mà còn lại đến vô cùng ấy là thơ ca chăng? Tôi là bậc tiểu bối, tuy tài hèn thô lậu xin được chấp bút theo hầu ở đây mà làm bài tựa này.
Đầu thu năm Đinh Mão, Gia Long năm thứ 6 (1807), vãn sinh Thanh Hoa, Ngọc Sơn Lê Lương Thận chức Hàn lâm viện chế cáo bái viết ở kinh kỳ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.