醉餞山防使阮遵壹來京

琴堂聲聞幾經秋,
更自山防上帝州。
舊院李桃逢勝餞,
前途梅柳護英遊。
無窮局事看行止,
不盡人情係去留。
醉罷春亭相暫別,
江山佇望一回頭。

 

Tuý tiễn Sơn Phòng sứ Nguyễn Tuân Nhất lai kinh

Cầm đường thanh vấn kỷ kinh thâu,
Cánh tự Sơn Phòng thượng đế châu.
Cựu viện lý đào phùng thắng tiễn,
Tiền đồ mai liễu hộ anh du.
Vô cùng cục sự khan hành chỉ,
Bất tận nhân tình hệ khứ lưu.
Tuý bãi Xuân Đình tương tạm biệt,
Giang sơn trữ vọng nhất hồi đầu.

 

Dịch nghĩa

Gặp gỡ nhau ở công sở, cùng đàn hát đã mấy mùa thu rồi,
Nay lại từ Sơn Phòng trở lại nơi đế đô (cố đô Thăng Long).
Ở viện cũ nơi ông làm việc, nay cây mận cây đào cũng như vẫy tiễn,
Trên đường cây mai cây liễu cũng như giúp bậc anh hào công du.
Bao nhiêu việc đời đang nhìn theo bước chân ông đi, ông dừng,
Tình người vô cùng quyến luyến lúc ông ra đi cũng như lúc lưu lại.
Hết say, từ Xuân Đình này ta tạm biệt nhau,
Cách núi sông, rồi nhớ nhung lâu thì ngoái đầu lại.



Bản phiên âm và chú thích của PGS.TS sử học Trần Bá Chí, bản dịch nghĩa của NXB Hải Phòng.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Bá Chí

Cầm đường cùng hát mấy mùa thu,
Nay tự Sơn phòng về đế đô.
Đào mận tiễn đưa người cố cựu,
Liễu mai chào đón khách giao du.
Đáng làm đáng nghỉ tùy thời sự,
Tình ở tình đi tỏ trượng phu.
Tỉnh rượu Xuân Đình ta tạm biệt,
Xa xôi thương nhớ hãy quay đầu.

Mở mắt thì chạy theo cảnh
  Nhắm mắt thì chạy theo mộng.
                 (Ngọc Tuyền Hạo)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Phụ chú của Nxb Hải Phòng

Ở phần dịch xuôi, nhà xuất bản Hải Phòng dịch tựa bài thơ là “Say tiễn Sơn phòng sứ Nguyễn Tuân Nhất về kinh“, với chú thích như sau:

"Nguyễn Tuân Nhất: Người xã Tang Trử, huyện Gia Lâm, nay thuộc ngoại thành Hà Nội. Ông đậu cử nhân khoa Đinh mão (1847) thời Tự Đức, bổ làm Tri huyện Thọ Xương của Hà Nội, rồi thăng Đồng tri phủ Thuận Thành thuộc Bắc Ninh, kiêm chức Sơn phòng sứ."

Mở mắt thì chạy theo cảnh
  Nhắm mắt thì chạy theo mộng.
                 (Ngọc Tuyền Hạo)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Cầm đường gặp gỡ mấy thu rồi,
Trở lại Sơn Phòng đô đế thôi.
Đào mận viện xưa như vẫy tiễn,
Liễu mai cũng giúp bậc anh hào.
Ông đi ông đứng đời nhìn bước,
Tình ở tình đi quyến luyến cao.
Say hết Xuân Đình ta tạm biệt,
Non sông xa cách nhớ quay đầu.

Chưa có đánh giá nào
Trả lời