Thế đấy!
Có mấy khi tôi trút được muộn phiền
ra khỏi trái tim
để tìm về câu hát
ngày thơ.
Thế đấy!
Tôi đã bỏ sức mong chạy khỏi một giấc mơ
Nhưng nào hay giấc mơ tôi không bao giờ có đích
Nó vắt từ bên này sang bên kia sở thích
(mà sở thích của tôi lại là vô cùng...)
Không kịp thắng dây cương
tôi nhảy lên lưng con ngựa thời gian
bắt nó phi nước đại
Tôi chạy mãi...
chạy mãi...
Được quãng xa quay đầu nhìn trở lại
và tôi ái ngại:
“- Mình đang đi về đâu???”
Cả một đường đời: rộng - hẹp; nông - sâu
Hẩm hiu thay tôi lại chạy vào nơi sâu - rộng nhất
Nơi ấy cũng có trời, có đất
nhưng quá tầm tay tôi.
Thế đấy!
Tất cả đều là xa xôi,
tất cả đều là ảo vọng!
Tôi bỗng dưng nổi giận với giấc mơ chính mình
đã rủ tôi đi suốt cuộc hành trình tìm bắt bóng
Sự trường tồn ở cõi tiên tôi lại cho rằng đó là sự sống chốn trần gian...
Thượng lộ chẳng bình an
Con ngựa của tôi bây giờ đã già nua ốm yếu
Cậu chủ ngồi trên lưng cũng già nua ốm yếu giữa một giấc mơ chạy khỏi một giấc mơ
Thế đấy!
Đến bây giờ tôi mới thấy rõ thực mình bơ vơ, đi không đặng mà về không đặng...
Đường có vẻ ngập mưa
Lại dường như cháy nắng
Tôi chẳng thể nào nhận thức nổi được gì:
“- Mình đang quá no nê hay khát cuồng cuống họng?”
Thế đấy!
Ai đó hãy nhen cho tôi sự sống vô cùng
Hoặc,
dẫu một chút thôi nhưng xin là có thực
Đừng bao giờ lao lung
Đừng bao giờ thổn thức.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.