Thơ thành viên » Lê Hải Kỳ » Trang thơ thành viên » Trăng hạ huyền đã cháy (2022)
em quảy bóng mình đi qua vệt thời gian
bấm bàn chân
lấm lem phận số
vết trần truồng hằn vào hiện sinh
bì bõm dấu bùn mê
dò dẫm nông sâu, trơn trượt nẻo đời
đường dài sức mọn
đến lúc mệt nhoài buông gánh bỏ quang
em mới nhận ra
rằng chỉ có thời gian một chiều đi qua ta
và có em hay không, thời gian vẫn làm phận sự của riêng mình
mặc kệ đời mải miết phiêu linh
nên chi,
nhân sinh là cõi vô thường chứ chẳng vô hình dâu bể
ta và em
và triệu triệu người trên trái đất
tồn tại là có thật
ai may mắn sẽ kịp ghi dấu tên mình lên phiến thời gian.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.