Thơ thành viên » Lê Hải Kỳ » Trang thơ thành viên » Trăng hạ huyền đã cháy (2022)
đêm khuya không biết nói lời son phấn
đâu đó nỗi buồn dậy hương
men tình rút ruột về sự thật sâu thẳm đáy tim
giấu kín cả triệu năm rồi
thời gian say
thời gian chẳng bao giờ nguôi tiếc nuối
vẫn ánh mắt đó, vẫn nụ cười kia khiến tôi loạn nhịp
em biết không
những dấu tích có em, tôi đều bảo tồn nguyên vẹn trong thơ
đêm qua, nhớ vùi nhớ
đêm dài giống như một giấc mơ, giấc mơ xưa xa hồi sinh
những kỷ niệm cứ chuyện trò miên mải
rón rén nói lời thương
ký ức thức dậy tường thuật đủ đầy cung bậc
có biển, có trăng, có rừng dương lấp lánh nụ hôn
những nụ hôn đốt màn đêm rực lửa:
tôi – em.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.