Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Nguyễn
2 bài trả lời: 2 bản dịch
Từ khoá: Gia Định (39)

Đăng bởi tôn tiền tử vào 09/04/2015 17:55

Gia Định thành dạ gian khẩu chiếm

Ỷ bích nhân như tuý,
Xuyên song đối nguyệt minh.
Càn khôn, xuân kỷ độ,
Hương quốc, dạ tam canh.
Thù ngữ truyền lâu cổ,
Huyên thanh trục giá linh.
Lân gia hà xứ địch,
Trắc nhĩ hựu tần thinh.

 

Dịch nghĩa

Ngồi tựa vách, như người say,
Trăng sáng vằng vặc rọi vào cửa sổ.
Trời đất đã qua mấy mùa xuân rồi,
Lòng thương nước nhớ quê, suốt ba canh trằn trọc.
Gọng Tây xì xồ vọng từ lầu trống,
Tiếng ồn ào chen lẫn tiếng còi xe.
Sáo thổi từ nhà nào bên hàng xóm,
Hễ lắng tai nghe lại thấy buồn.


Nguồn: Nguyễn Văn Huyên chủ biên, Văn học yêu nước & cách mạng Hà Nam Ninh (tập 1), NXB Khoa học Xã hội, 1981

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đinh Tú Anh

Ngồi ngây tựa vách giống người say,
Vằng vặc trăng soi cửa sổ này.
Đau nước bần thần xuân cũng biết,
Thương nhà thao thức nguyệt còn hay.
Xì xồ Tây nói khuya rồi sớm,
Ồn ã xe kêu tối lại ngày.
Sáo thổi nhà ai nhà cạnh xóm,
Lắng tai càng tủi lại càng cay.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Vách ngồi bên tựa người say,
Sáng trăng vằng vặc rọi ngay song nhà.
Mấy xuân trời đất đã qua,
Nhớ quê, thương nước suốt ba canh gà.
Giọng Tây lầu trống vọng ra,
Ồn ào chen lẫn tiếng hoà còi xe.
Sáo bên hàng xóm vọng về,
Mỗi khi mình lắng tai nghe thấy buồn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời