Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâu Văn Mua
Mẹ tao gọt khoai bằng con dao gỉ
Cái cán lung lay như lòng người không còn niềm tin
Mỗi lần gọt, lưỡi dao rít lên
Nghe như tiếng rên rỉ của một thời đã đói
Tao nhìn mẹ
Mỗi nếp nhăn là một vết gạch chéo trên bản án chung thân
Không ai kết tội bà
Nhưng cả đời bà sống như người thụ án
Mẹ cười
Không vì vui
Mà vì nếu không cười, thì phải khóc
Mà bà hết nước mắt từ trận mưa năm nào còn tao nằm ngửa
Con dao gỉ cắt vào tay
Máu rịn ra đỏ như nước mắm
Mẹ rửa vết thương bằng muối
Nói: “Chừng nào còn đau là còn sống”
Tao lớn lên từ cái đau đó
Tao đi khỏi nhà, như con dao rời khỏi tay người cầm
Nhưng gỉ sét vẫn theo tao
Rỉ cả trong tim.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.