Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâu Văn Mua
Đăng bởi Mùa Vàng vào 09/03/2025 19:35
I. Đêm trước
Gió hun hút qua tường rào sắt lạnh
Mùi tanh nồng lẫn với khói tro cay
Trăng treo méo mó trên mái tôn gỉ sét
Soi những bóng đen cúi gằm bàn tay.
Lò mổ mở—cánh cổng địa ngục
Tiếng xích loảng xoảng kéo lê phận đời
Đàn bò đứng, mắt sâu trũng nước
Bầy lợn kêu—giọng xé giữa trùng khơi.
Ai vuốt ve? Ai dỗ dành? Ai hát?
Ai dắt về, ai buộc lại, ai đưa?
Nửa khuya lửa bùng, than lò đỏ rực
Máu nhỏ thành dòng, tan xuống lòng mưa.
II. Thần chết đứng đợi
Búa gõ xuống—một đêm mất dạng
Búa gõ xuống—một kiếp tiêu vong
Thịt xẻ miếng, xương chồng lên sọ
Da lột trần như vứt bỏ linh hồn.
Những cặp mắt mở trừng lặng lẽ
Mắt như than chưa kịp cháy thành tro
Từ ruộng cỏ về thành hình món nợ
Từ đồng xanh thành xác máu bên lò.
Có con nghé chưa thôi tìm vú mẹ
Có con bê ngơ ngác trước lưỡi đao
Đời đã quyết thân này không chạy
Số phận bài ra, ai đảo ngược được đâu?
III. Người và thịt
Sáng hôm sau chợ người tấp nập
Này sườn non, này đùi, này tim gan
Này mỡ trắng, này xương hầm ngọt
Đều từ đêm trút mạng xuống âm đàn.
Thịt đỏ ửng như hoa vừa nở
Mỡ vàng trong như ánh mặt trời
Bàn tay bán hàng thoăn thoắt cắt
Mua đi nào! Bát phở gọi người!
Ai ngồi ăn, ai nào có biết
Miếng vừa đưa lên miệng còn hơi
Một linh hồn đêm qua còn thở
Giờ hoá thành vệt bóng trên nồi.
IV. Khúc ca lặng lẽ
Gió vẫn thổi qua dãy hàng song sắt
Trăng vẫn soi từng vệt máu khô
Dòng nước rửa tan vào đất
Chỉ còn lại tiếng khóc trong mơ.
Một kiếp qua như chớp mắt
Một sinh linh tựa cỏ cây
Từ tay người sinh, từ tay người giết
Mạch thời gian ai ngắt ai bày?
Lò mổ mở—mùa sau vẫn thế
Máu lại chảy, xương lại dồn
Đêm lại vọng những lời than thở
Giấc mơ nào gọi ánh bình minh?
VIII. Ký ức của dao
Dao sáng loáng treo trên vách lạnh
Chứng nhân buồn của những kiếp qua
Mỗi vết khía trên thân thép bén
Là một mạng đời tắt giữa phôi pha.
Dao đã thấy gì trong màn máu đỏ?
Những đôi mắt mở rộng vô ngôn
Những tiếng thở dồn nơi cổng sắt
Những đôi chân quỳ xuống giữa hoàng hôn.
Dao đã nghe gì khi đêm vừa xuống?
Là tiếng kim loại va vào nhau
Là tiếng nước cuốn trôi tàn tích
Hay lời hồn xưa vọng qua cầu?
Dao chẳng nói, cũng không hề khóc
Chỉ lặng im nằm giữa giá treo
Đợi tay người lần nữa nhấc
Tiếp tục một vòng đời mới—lạnh teo.
IX. Những linh hồn trôi dạt
Có ai tin trong cơn gió sớm
Là tiếng gọi từ những phận vong?
Có ai tin trong đêm lạnh nhất
Có những hồn ma ngồi khóc bên sông?
Họ không về ruộng xanh đồng cỏ
Họ không về với giấc ngủ lành
Họ lẫn khuất nơi tường rào thép
Lặng lẽ đi quanh những xác tanh.
Đôi khi ai đó thoáng rùng mình
Khi bước ngang qua lò mổ cũ
Đôi khi ai đó trong mơ gặp lại
Một đôi mắt buồn, một tiếng kêu xa.
Nhưng chẳng ai dừng lại để lắng
Bánh xe đời cứ lăn không ngừng
Thịt vẫn đỏ, dao còn sắc
Xác này vừa xong, xác khác sẽ thay.
X. Ngày mai còn như cũ?
Có khi nào ngày mai khác chăng?
Lò mổ đóng, đèn tắt điêu tàn
Dao nằm xuống, gỉ hoen năm tháng
Không còn ai buộc ai lên bàn.
Có khi nào người thôi giết chóc
Bằng một giấc mơ khác, dịu dàng hơn?
Nhưng ai dám mơ khi đời khắc nghiệt
Và thịt vẫn là miếng bánh nuôi con?
Lò mổ mở—một ngày dài tiếp
Mặt trời lên, người lại xếp hàng
Máu lại chảy, lửa than lại rực
Câu chuyện này—ai dám sang trang?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.