Bài thơ chưa có nguyên tác, xin mời xem bản dịch!

Nếu bạn có nguyên tác của bài thơ, xin mời gửi vào bình luận ở dưới.


1901

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Có những nụ hôn như giấc mộng tự do
Sung sướng mừng vui đến tận cùng khoái lạc
Có những nụ hôn lạnh lùng như tuyết
Những nụ hôn như xúc phạm người ta.

Những nụ hôn như bạo lực từ xa
Những nụ hôn như trả thù, báo oán
Những nụ hôn tưởng chừng như ghê tởm
Thế mà sao vẫn cháy bỏng lại kì.

Nụ hôn tận cùng khoái lạc hãy biến đi
Không gọi tên và không cần giấc mộng
Ta căm thù – ta có thừa bạo dạn
Ta có đủ đầy ý chí của tình ta.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhất Minh

Có những nụ hôn như trong mơ sảng khoái,
Sung sướng dạt dào, êm ái cuồng điên.
Có những nụ hôn như tuyết lạnh thiên nhiên,
Có những nụ hôn khiến đau buồn tê tái.

Ôi, những nụ hôn báo thù tệ hại
Ôi, những nụ hôn gượng ép, không vui!
Cảm xúc lạ lùng, nóng bỏng, sục sôi
Bùng phát nỗi sướng vui và ghê sợ!

Hỡi nụ hôn điên cuồng, mau tan biến!
Ta không gọi tên, không thiết những giấc mơ.
Ta mạnh mẽ nhờ tình ta ý chí,
Ta mạnh mẽ bởi vững vàng, dạn dĩ.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời