Nơi đó như một phòng thay đồ
Tất cả mọi người như trần trụi, đứng trước cửa với bàn tay trắng

Nét mặt của anh K, người thường được đăng trên mặt báo, hiện ra trước tiên. Lúc nào anh ta cũng súng lục kẹp nách, đi đi lại lại. Một mình dáng hình trùng trục chỉ huy bộ hạ, bắt bớ thị dân, trông thật vụng về

N cũng ở đó. Anh ta có đất rộng, nhà cao tầng và có cả máy bay riêng. Thế mà nhìn dáng điệu anh ta đứng trơ trọi một mình, đến cả người bảo vệ cũng không có, trông thật tội nghiệp

Người đang đứng bên góc đường, với dung mạo buồn cười có bộ mặt quen thuộc. Đó là anh T, lúc nào cũng trong trang phục mốt nhất, thường xuất hiện trên màn ti vi. Bên cái hông trần của anh ta có một vết đốm rất to

Anh R là người dọn vệ sinh, đang cười không thành tiếng

Mặc bộ đồng phục màu đen sẫm, có gilê màu vàng thẫm bên trong. Sáng nào anh cũng ra quét rác bốc mùi hôi hám. Giờ đây anh ta đang trút bỏ bộ quần áo lao động, đứng đó một cách bình thản. Bắp thịt rắn chắc do lao động cực nhọc, trông thật khoẻ mạnh

Người đầu tiên được đọc tên, là anh K. Anh ta tự tin nhún vai và đi vào trong cửa. Thế nhưng ngay tức khắc vọng ra tiếng thét. Chưa một ai nghe thấy tiếng thét như thế của anh ta bao giờ

Anh N là người nóng lòng bất an với sắc mặt chần chừ đi vào tiếp theo sau, rồi kêu lên thất thanh. Đó là âm thanh mà từ trước đến nay anh ta chưa một lần thốt ra.

Anh T sợ quá, định chạy trốn ra ngoài, liền bị tóm lại. Bị kéo vào bên trong một cách thô bạo, anh ta quằn quại chống chọi như con chuột bị bắt sống

Thật ngạc nhiên, anh R, lại được chỉ dẫn một cách thân thiện, đi vào bên trong. Giống như khi đến thu tiền phí vệ sinh, giọng nói khiêm nhường của anh ta từ bên trong vọng ra

Không thể biết bên trong cánh cửa ấy đang làm cái gì

Nuốt nước bọt khan, từ phía trước cửa, tôi chờ đến lượt mình


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)